Gặp mặt cha mẹ tương lai thì có cần bàn tới chuyện mua đồ cưới xin luôn không?
Nửa tiếng sau, La Y rất quen cửa quen nẻo mà lái xe tiến vào khu chung cư nhà tôi, rồi dừng ở bãi đỗ xe dưới lầu, sau đó xuống xe lấy hai túi chứa quà được đóng gói từ trong cốp xe.
Về phương diện này chị ấy luôn làm rất tốt, lần đầu tới nhà tôi, chị ấy đã đặc biệt mang tới hai chai rượu, mẹ tôi không chịu nhận thì chị ấy bảo là đồ của nhà, sẵn tiện mang tới thôi, không tốn tiền.
Tôi hỏi: "Chị mua gì vậy?"
Chị ấy nói: "Mua đồ trang điểm cho bác gái, còn bác trai thì mua thuốc bổ."
Tôi ồ lên một tiếng thật dài, quà cho các bậc phụ huynh rất phù hợp, không quá cầu kỳ, cũng không quá xuềnh xoàng.
Sắp chết đến nơi nhưng tôi đây vẫn còn rất bình tĩnh, ít nhất đã không còn bối rối như những ngày trước, nhưng cũng có thể vừa rồi đã trải qua một cuộc chiến khốc liệt, dù trong trận đấu đó tôi chỉ phát huy vai trò như một vị khán giả.
Lúc mở cửa tôi thật bình tĩnh, mặt không đỏ tim không đập loạn, rồi khi cầm chìa khoá rất ổn định chưa làm nó rơi xuống đất. Mở cửa ra tôi thấy cha mình cầm điều khiển còn hai chân đang bắt chéo xem TV.
Ông ấy thấy hai người bọn tôi thì khuôn mặt lập tức lộ vẻ tươi cười, đặt chân xuống ghế sofa, ngồi xuống rồi gọi mẹ tôi: "La Y đến rồi."
Một giây sau mẹ của tôi ở ban công lập tức phi tới, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-thu-vi/1423467/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.