- Editor: BlackObs
"Sao phải trốn a?" Dương Dao Dao - cũng chính là nữ sinh tóc ngắn bất mãn nói.
"Không có thời gian, mau lên đi!" Mục Tiểu Phàm thúc giục, nếu không có nữ thần của tôi, tôi cần gì quan tâm chị có trốn hay không.
"Đi thôi." Hứa Hạ kéo Dương Dao Dao nấp phía sau bụi cây.
Mục Tiểu Phàm xác định nàng trốn nơi đó không bị người nhìn thấy, lúc này mới rón rén đi về phía trước, bắt đầu diễn trò.
"Ai ở đó? Đi ra cho tôi!" Thầy chủ nhiệm cầm đèn rọi tới.
Mục Tiểu Phàm dựng thẳng hai tay lên, cười hì hì bước ra, "Chào buổi tối chủ nhiệm, thầy cũng có hứng ngắm trăng ạ?"
Hứa Hạ núp trong bóng tối nghe vậy nhẹ cong khoé miệng, Dương Dao Dao thì nhỏ giọng buông một câu, "Ngả ngớn."
"Ngắm trăng cái rắm, cô nhìn xem trên trời có trăng sao?" Thầy chủ nhiệm bụng phệ nổi giận mắng.
Mục Tiểu Phàm thầm nghĩ không xong, nhanh nhanh trở về vẻ mặt đàng hoàng, nghiêm túc nói: "Hôm nay ba kêu em về dùng bữa tối với cả nhà, ăn hơi trễ."
"Ba em?" Chủ nhiệm vừa nghe đến cha Mục Tiểu Phàm, liếc mắt nhìn học trò ngầm đánh giá một chút rồi không làm khó nữa, "Lần tới về sớm chút, đừng có trễ nữa đấy".
"Dạ, cảm ơn thầy". Mắt dõi theo đến khi ông thầy rời đi hẳn, Mục Tiểu Phàm chạy đến chỗ trốn của Hứa Hạ, thấp giọng: "Ra được rồi".
"Không ngờ cô cũng thông minh ha, biết lấy ba ra làm bia đỡ đạn". Dương Dao Dao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-la-hoc-ty-cua-ta/2478797/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.