- Editor: BlackObs
"Khỉ con, khỉ con!".
Mục Tiểu Phàm đã lâu không về thăm ba mẹ, tuần này lại được nghỉ hai ngày, vì vậy cô vác theo cả bao quần áo dơ trở về, vừa đến nhà đã bị bé con ngăn ở cửa.
"Không biết lớn nhỏ chi hết". Mục Tiểu Phàm nhìn bé gái nhỏ nhắn chỉ đứng tới hông mình, cô gõ nhẹ lên đầu bé con, hồi tưởng hình ảnh em gái khi trưởng thành, nhưng chưa được bao lâu thì dòng suy nghĩ đã bị chặt đứt.
"Mami, chị hai khi dễ con". Nước mắt nói chảy là chảy, nhóc con trực tiếp gào lên.
Mục Tiểu Phàm còn chưa để ba lô xuống đã phải cuống cuồng khom người bịt miệng em gái, 'uy hiếp' nói: "Chị có mua cho em kẹo que nè, còn là loại có hình thỏ trắng đó nha". Nói xong buông tay ra ung dung nhìn bé con.
Bé con tức khắc không kêu khóc nữa, ôm chân Mục Tiểu Phàm, làm vẻ mặt cún con đáng thương nhìn cô, "Chị hai ~" âm cuối còn kéo dài khiến lòng người có cứng cỡ nào cũng đành mềm nhũn.
"Còn dám không biết lớn nhỏ nữa hay không?". Mục Tiểu Phàm khoanh tay trước ngực, nhìn em gái.
Bé con vội vã lắc đầu như trống lắc, ấp úng nói: "Chị hai, lần sau em không dám nữa, chị đưa kẹo que cho em đi".
Lòng Mục Tiểu Phàm bỗng chốc mềm xèo, cô lấy kẹo que trong ba lô ra đưa cho con bé, bồng nó lên, vừa đi vào phòng khách vừa dạy bảo: "Nếu lần nào em cũng ngoan như vậy thì mai mốt trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-la-hoc-ty-cua-ta/2478785/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.