- Editor: BlackObs
Mục Tiểu Phàm xúc động chạy ào đến thư viện, kéo theo ánh mắt tò mò của mọi người suốt dọc đường.
"Học tỷ, em thích chị".
Lời này khiến cho bước chân của Mục Tiểu Phàm khựng lại, cô vội vã nấp sau kệ sách, nhìn thấy học tỷ bị tỏ tình kia chính là nữ thần của mình, nhất thời cảm giác thế giới này thật kỳ ảo, vậy mà lại có người nhanh chân đến trước cô? Mục Tiểu Phàm len lén luồn qua kệ sách để nhìn hai người rõ hơn.
Hứa Hạ im lặng cụp mắt xuống, không nói lời nào.
Đối phương không hề phản ứng khiến hốc mắt nữ sinh dần dần doanh đầy nước mắt, bắt đầu tỉ tê, "Học tỷ, từ khai giảng lần đầu tiên nhìn thấy chị, em đã thích chị, em...".
"Ôi trời, Thành Hào Chi Lộ!". Mục Tiểu Phàm trong giây bấn loạn lỡ đụng vào kệ sách, cô hoảng hồn chộp lấy quyển sách đang sắp rớt, vỗ ngực nói: "May quá may quá, cuốn sách quý giá như vậy mà rớt hỏng thì thật đáng tiếc".
Nữ sinh thấy lời mình nói bị cắt đứt, vùng xung quanh lông mày không vui nhăn lại, trừng mắt nhìn người phía sau giá sách, hít một hơi nói tiếp: "Mỗi ngày trong đầu em đều là hình bóng chị, không có ngày nào là....".
"Chậc chậc, đoạn này viết cũng quá tầm thường đi, lời văn lủng củng". Người nào đó mở sách ra, tuỳ tiện bình phẩm.
"Em...em..." Cuối cùng nữ sinh không nói được nữa, xoay người vừa chạy vừa khóc.
Mục Tiểu Phàm thấy gian kế thành công nên tươi cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-la-hoc-ty-cua-ta/2478773/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.