- Editor: BlackObs
—— sau này cách xa chị một chút.
—— không phải em cũng đã ngủ qua rất nhiều người rồi hay sao?
"Không có, không có..." Người nằm hôn mê đột nhiên mở miệng lẩm bẩm, vùng xung quanh lông mày nhíu chặt, thân thể bắt đầu cựa quậy.
Hứa Hạ lo lắng đứng bên giường nhìn cô gái trước mặt mê man khổ sở, nàng mím môi nắm lấy bàn tay Mục Tiểu Phàm.
"Học tỷ, em không có..." Mục Tiểu Phàm vẫn chìm đắm trong cơn mộng, lệ trào khoé mắt.
Hứa Hạ khom người ôm cô vào lòng, trong mắt đầy sự phức tạp, nàng vuốt tóc cô nhẹ nhàng nói: "Chị biết". Mục Tiểu Phàm dần dần mới yên tĩnh lại.
Tôn Bình Lam đến bên cạnh hỏi: "Hứa học tỷ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao thủ lĩnh tụi em tự nhiên lại ngất xỉu?".
Hứa Hạ giúp Mục Tiểu Phàm đắp chăn ngay ngắn, giọng thản nhiên: "Không có gì".
Tôn Bình Lam khó hiểu nhìn nàng, lại nhìn qua Mục Tiểu Phàm đang nằm trên giường, không biết giữa hai người này vừa xảy ra chuyện gì.
Buổi chiều, Hứa Hạ vẫn túc trực bên giường Mục Tiểu Phàm còn Tôn Bình Lam phải đi học.
Hứa Hạ ngồi đó nhìn gương mặt ngủ mê của Mục Tiểu Phàm, nàng nắm lấy bàn tay cô, nhìn tay trong tay một hồi sau nàng thì thầm: "Em muốn chơi đùa bao lâu thì chị sẽ theo em bấy lâu". Khi nào em muốn buông tay chị sẽ thả em đi.
Đến tối Mục Tiểu Phàm mới tỉnh, "Học tỷ!".
"Ừ". Hứa Hạ nhìn cô.
"Học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-la-hoc-ty-cua-ta/2478720/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.