- Editor: BlackObs
"Làm sao có thể?" Hứa Hạ ngây người trước thông tin này.
"Tiểu Phàm xem xong đoạn video kia liền bỏ chạy, em đuổi theo nhưng bị mất dấu". Lão yêu tự trách.
"Tiểu Phàm chạy hướng nào?". Hứa Hạ nắm bả vai lão yêu hỏi.
"Chính là hướng này, hướng phòng học thêm".
Hứa Hạ nhanh chóng mở cửa, chỉ thấy một phòng trống hoác, dép Mục Tiểu Phàm, sách vở Mục Tiểu Phàm, bàn chải đánh răng, quần áo Mục Tiểu Phàm...tất cả đều biến mất.
"Sao...sao thế này..." Bờ môi run run, Hứa Hạ loạng choạng lui người về sau xém chút vấp té may là có lão yêu và Tôn Bình Lam phía sau đỡ kịp.
Nhưng Hứa Hạ cũng nhanh lấy lại tinh thần, nàng gấp gáp mở điện thoại di động gọi số Mục Tiểu Phàm, chẳng may điện thoại đối phương vẫn ở tình trạng tắt máy. Nàng đẩy mấy nữ sinh dạt qua một bên, chính mình chạy ra ngoài.
"Tiểu Phàm! Em ra đây mau!". Hứa Hạ kêu to.
Nàng điên cuồng lục tìm từng con đường bất kể đường lớn hay đường nhỏ.
- ------
Bên này.
Mục Tiểu Phàm kéo hành lý đi ra cũng bắt đầu hối hận.
Lúc này trời đã sụp tối, bởi vì khí trời chuyển lạnh, người đi trên đường cũng dần thưa thớt.
Mục Tiểu Phàm ngồi dưới mái hiên của một cửa hàng đã tắt đèn đóng cửa. Cô ôm gối nước mắt chảy xuống, một giọt, hai giọt,...nhìn con đường thê lương trước mặt mà lòng càng thêm uỷ khuất.
"Học tỷ..." Mục Tiểu Phàm sụt sùi, thỉnh thoảng lấy tay quẹt nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-la-hoc-ty-cua-ta/2478695/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.