- Editor: BlackObs
Mục Tiểu Phàm cùng ông Mục xuống xe thấy một quân nhân dẫn đầu đi đến.
"Anh Tiền, đã lâu không gặp". Ông Mục cười khanh khách tiến lên.
Quân nhân hừ một tiếng: "Anh chỉ mong khỏi phải gặp mặt tôi thì có". Hắn nhìn sang Mục Tiểu Phàm đang đứng cạnh cửa xe liền sửng sốt, "Đây là con gái anh?".
"Đúng vậy, con gái lớn".
Nhìn Mục Tiểu Phàm rất giống bà Mục khi còn trẻ, hắn cười hỏi: "Mẹ con khỏe không?".
"Dạ khoẻ". Mục Tiểu Phàm lễ phép đáp dù trong lòng rất thắc mắc.
Cô không biết ông chú trước mặt nên cô chuyển ánh mắt sang ba mình.
Ông Mục choàng vai hắn, "Tiểu Liên vẫn khoẻ, vào thôi, hai bạn già chúng ta đã lâu không gặp, đi vào tâm sự".
"Ba, vậy con làm gì?" Mục Tiểu Phàm bị bỏ rơi, vội hỏi.
"Đây đều là lính của anh?" Ông Mục thấy một hàng lính đứng nghiêm như cột, lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy". Nói đến lính của mình, anh Tiền không giấu được tự hào.
Ông Mục nói thẳng: "Để họ đánh một trận với con bé nhà tôi đi".
Anh Tiền: "..."
Binh lính: "..."
Mục Tiểu Phàm: "... " Ba, muốn giết con sao!!!
"Dù sao con cũng ngứa tay ngứa chân, cứ cùng mọi người đánh nhau một trận đi". Ông Mục nói xong khoác vai anh Tiền đi vào phòng làm việc.
Mục Tiểu Phàm khóc không ra nước mắt, thấy hàng binh lính đang trừng trừng nhìn mình, cô lúng túng mỉm cười xua tay: "Ba em nói giỡn thôi, mấy anh cứ tiếp tục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-la-hoc-ty-cua-ta/2478688/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.