"Tưởng Tư Tư đưa vé này cho cô, bảo tôi nói với cô, cô muốn đi thì đi, không muốn đi thì không cần đi, nếu không muốn đi thì bán nó lấy tiền, còn nói cái gì------"
"À đúng rồi, đừng cảm thấy áy náy."
Lãnh Tương thuật lại những lời của Tưởng Tư Tư và đưa vé hòa nhạc cho Bùi Sương.
Ngày biểu diễn là ba ngày sau, thứ bảy lúc bảy giờ ba mươi tối.
Bùi Sương còn chưa ngủ, đắp một chiếc mặt nạ màu xanh lá, vừa mới thấy Lãnh Tương về còn mỉm cười. Nhưng nàng vừa nói xong, nụ cười này liền biến mất. Cô trầm mặc không nói rồi nhận tấm vé. Đến nhìn cũng không thèm nhìn một cái mà ném vào thùng rác.
Cô biết tấm vé này là ai đưa.
Người tặng cô vé hòa nhạc thì cũng chỉ có thể là người đó thôi.
Lãnh Tương nhìn thấy tấm vé nghe nói trị giá mấy vạn kia cứ thế bay vào thùng rác mà đau cả tim.
Sắc mặt Bùi Sương dường như không tốt lắm.
Lãnh Tương nhìn tấm vé trong thùng rác, lại nhìn nhìn Bùi Sương.
Lần đầu tiên nàng thấy Bùi Sương như vậy.
Quay phim hơn một tháng nay, Bùi Sương vẫn luôn lịch sự khách khí lại còn chu đáo, đừng nói nổi giận, ngay cả lộ sắc mặt xấu một chút cũng không có. Cả ngày ở phim trường vui vẻ hi ha, lúc không có cảnh quay thì phụ giúp chăm sóc người trong đoàn, lúc đoàn phim lục đục cũng rất thoải mái.
Lãnh Tương lại liếc nhìn tấm vé nằm trong thùng rác, nàng hỏi: "Không đi sao?"
Bùi Sương lắc đầu: "Không đi, còn phải quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-co-ay-tha-gay-chu-khong-chiu-cong/502204/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.