Lãnh Tương ăn vội một ít đồ ăn mà Vương Lâm Lâm mang đến rồi đi tắm rửa sạch sẽ, sau khi cảm thấy bản thân đã gần hoàn toàn hồi phục thì đến phim trường.
Quả nhiên Tưởng Tư Tư không có ở đó. Buổi chiều không có phân cảnh diễn chung của diễn viên chính. Phó đạo diễn ngồi ở vị trí của Tưởng Tư Tư.
Bùi Sương vừa quay xong một cảnh, thấy Lãnh Tương ngồi ngẩn ngơ trong góc liền đến chào hỏi.
Lãnh Tương ngồi một mình, còn đang suy nghĩ chuyện của Tưởng Tư Tư.
Tuy rằng trước kia giữa hai người từng có rất nhiều hiểu lầm, Tưởng Tư Tư cũng đủ xấu xa mỗi khi chọc nàng tức giận, nhưng lần này quả thật nàng đã hiểu lầm Tưởng Tư Tư.
Nếu rõ ràng là mình giúp đỡ người ta, ngược lại bị người ta hiểu lầm là có mưu đồ khác, phần nhiều đều sẽ không vui.
Nhưng mà cũng không thấy Tưởng Tư Tư tỏ vẻ gì không vui...
Âyyy... Thật phiền mà.
Lãnh Tương chào Bùi Sương một cái, Bùi Sương ngồi xuống bên cạnh nàng, nàng tiếp tục che mặt suy nghĩ.
Trước kia rất ít khi nàng gặp chuyện như vậy, không, nói đúng hơn là bởi vì trong cuộc đời nàng chưa từng có người bạn nào đặc biệt như vậy, khiến cho nàng tâm phiền ý loạn.
Từ từ... bạn?
Từ khi nào thì mình xem Tưởng Tư Tư là bạn?
Điều này có nên không?
Lãnh Tương thầm kêu rên trong lòng, tiếp tục che mặt suy nghĩ.
Bùi Sương ngồi ở bên cạnh nàng, trợ lý đúng lúc đưa cho cô ấy một ly nước. Cô ấy cầm lấy rồi ngửa đầu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-co-ay-tha-gay-chu-khong-chiu-cong/502201/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.