Lãnh Tương trở về chỗ của Thẩm Tranh.
Thẩm Tranh sống một mình trong một căn hộ ở Vành Đai 4 của thành phố B, căn hộ ba phòng ngủ và hai phòng khách, dư sức cho hai người ở. Lãnh Tương không có chỗ ở, Thẩm Tranh dọn dẹp một căn phòng trong nhà mình cho cô ở.
Lãnh Tương vừa bước vào cửa, thấy Thẩm Tranh ngồi trên salon gọi điện thoại, giọng nói rất lớn, vừa lo lắng vừa bực dọc, giống như muốn bốc hỏa với chiếc điện thoại kia, không hề chú ý đến động tĩnh ngoài cửa chút nào.
Cho đến giờ Lãnh Tương chưa từng nhìn thấy Thẩm Tranh nổi giận, trong ấn tượng của cô Thẩm Tranh là một người điềm tĩnh, gặp phải chuyện gì cũng có thể giải quyết dễ dàng như trở bàn tay, gần như không có chuyện gì có thể làm khó vị đại diện át chủ bài này.
Lãnh Tương vừa định chào hỏi Thẩm Tranh, Thẩm Tranh rốt cuộc cũng nghe động tĩnh của Lãnh Tương ở cửa, quay đầu lại, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Lãnh Tương nhìn thấy ánh mắt giận dữ ngất trời của Thẩm Tranh thì giống như bị tạt một gáo nước lạnh, trong nháy mắt nhìn thấy cô, cô ấy lại nhớ lại dáng vẻ điềm tĩnh vốn có của mình, giọng nói trở lại bình thường, nhàn nhạt nói vào điện thoại thêm hai câu rồi cúp máy.
Lãnh Tương vào cửa thay giày, ngồi xuống bên cạnh cô ấy: "Chị sao vậy?"
Thẩm Tranh ném điện thoại qua một bên: "Em còn hỏi tôi sao vậy? Bà cô nhỏ của tôi ơi, tối hôm qua em chạy đi đâu vậy? Em có biết tôi tìm em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-co-ay-tha-gay-chu-khong-chiu-cong/267837/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.