Mười năm trước.
Tại một khu studio nào đó ở ngoại ô thành phố B, đoàn phim [Mỹ Nhân Khinh].
Staff bận rộn chạy tới chạy lui chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo.
Trợ lý đạo cụ quát: "Tới giúp dựng sân khấu đi!"
Lãnh Tương đang ngồi ở phòng hóa trang, thợ trang điểm đang giúp cô trang điểm kỹ lưỡng.
Cô mới mười lăm tuổi, non nớt như búp măng mùa xuân sau cơn mưa, còn mang mùi cỏ xanh thoang thoảng.
Những đường nét trên khuôn mặt Lãnh Tương khi đó còn chưa phát triển hết, có chút khác biệt so với vẻ lạnh lùng tuyệt sắc của ảnh hậu sau này, nhưng cũng có thể nhìn ra dưới khuôn mặt nhỏ nhắn nõn nà này là nhan sắc của một đại mỹ nhân.
Sống mũi vừa cao vừa thẳng, môi rất mỏng, bôi một ít son màu đỏ mộng nước, lúc này lại trong rất đầy đặn và ngon lành. Làn da trắng nõn căng mịn, mỏng manh như da em bé, nét mặt thanh tú, lúc cúi đầu chau mày làm người ta phải say đắm.
Đẹp nhất chính là đôi mắt kia, giống như hoa đào, liếc mắt nhẹ nhàng một cái, con ngươi uyển chuyển sáng lấp lánh, dường như có thể làm có người ta mềm nhũn.
Thợ trang điểm lấy mascara ra, Lãnh Tương từ từ mở mắt, nhìn vào gương. Con ngươi như làn nước mùa thu, yêu kiều lấp lánh. Một cái nhíu mày một nụ cười cũng đầy tình tứ.
Sân khấu được dựng xong, staff gọi cô đến.
Lãnh Tương sửa lại bộ trang phục lộng lẫy nặng nề, đi ra ngoài.
Ba máy quay đồng thời đi theo bước chân cô. Lãnh Tương mặc váy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-co-ay-tha-gay-chu-khong-chiu-cong/267826/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.