Từ nhỏ HànTuyết là một cô gái mồ côi sống trong cô nhi viện cùng với đứa em traiHàn Thiên Thanh của mình. Trong một ngày nọ vào năm cô vừa 4 tuổi có một người đàn bà trung niên bà ta chấp nhận nuôi cô và đứa em trai của cô.( Tg: Ko phải bà mẹ ruột KO của chương trước nha!)
Bà ấy tên VũThiên Lam một người phụ nữ sắc sảo. Bà mang vẻ đẹp tinh tế mặc dù đã qua 30. Bà đối xử với hai anh em cô rất tốt. Bà dạy cho cô các kỹ năng ámsát mà bà đã học được.
Trong một đêm vào ngày rằm ngay hôm ngàysinh nhật của cô, hôm đó trăng tròn như thắp sáng căn biệt thự nằm ngaygiữa rừng sâu. Bỗng cô cảm thấy có gì đó bất ổn liền chạy lên phòng bà.Thứ duy nhất cô thấy là bà nằm ngay trên giường một vũng máu chảy xuốngtừ trái tim bà. Người đàn ông đứng trên thành cửa sổ chuẩn bị tẩu thoáttrên tay cầm khẩu súng lục ngắn. Cô như điên lên lao đến mặc dù sức mình không bằng sức ông ta.
Bàn tay nhỏ nhắn lôi ngược ông ta ra saucanh lúc ông ta mất thăng bằng mà giựt lấy khẩu súng một cách nhanhchóng. Từng giọt nước mắt như hạt trân châu chảy dài trên gò má ửnghồng. Môi nhỏ khẽ mấp máy
_Con sẽ trả thù cho mẹ- Cô chưa từngkêu bà là mẹ cô sợ khi tin tưởng ai quá mức lúc họ ra đi thì sẽ rất đauđớn. Tới hôm nay là lần đầu tiên cô khóc trong suốt quãng thời gian dài10 năm khi cô ở cùng bà. Nếu bà mà biết cô gọi bà như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-sat-thu-xuyen-qua-nu-phu/1632568/chuong-17-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.