Trong không khí tĩnh lặng, thân thể nàng cứng ngắc, tim đập thật nhanh, rốt cục cũng không nhịn được nữa, bèn nói: "Rõ ràng là ngài bảo tôi nói..." Giọng càng ngày càng nhỏ.
Thượng Quan Dung Khâm ôm nàng, càng ngày càng chặt, hai cánh tay hữu lực xiết chặt đến mức làm nàng hơi đau. Một lát sau, hắn mới trầm giọng nói: "Ta nói rồi, ta không tốt như nàng nghĩ đâu. Huống hồ, so với trăng sáng trên cao, ta càng nguyện ý chăn gấm cho nàng."
Cố Khinh Âm nghe xong, cắn môi sẵng giọng: "Cái gì chứ, nói lung tung."
"Ta nói thật." Thượng Quan Dung Khâm để nàng tựa vào vai mình. Giọng hắn thật dịu dàng trong trẻo, "Như vậy, một ngày ít nhất có bốn canh giờ có thể ôm nàng."
Cố Khinh Âm chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể, cả người nhẹ bẫng như đang bước trên mây vậy.
"A Âm, ta luôn muốn ôm nàng như vậy." Thượng Quan Dung Khâm thì thầm bên tai nàng, hơi thở phất qua cần cổ trắng hồng của nàng.
"Ừm?" Cố Khinh Âm như lạc trong sương mù khi hơi thở của hắn hoàn toàn vây quanh nàng.
"Qua một thời gian nữa, " hắn càng tới gần nàng, cọ mặt vào tóc mai nàng, "Đợi Cố đại học sĩ bình an hồi phủ, ta sẽ đến quý phủ chính thức bái phỏng."
Đầu óc đang Cố Khinh Âm chợt tỉnh táo lại, "Chính thức bái phỏng? Vì sao?"
"Nàng nói xem là vì sao?" Thượng Quan Dung Khâm cười yếu ớt, mặt mày tuấn nhã, "Hoặc là, ta nên đổi cách nói khác, ta muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-quan-van-su/2103755/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.