Trong nhịp độ ra vào mạnh mẽ, ý thức của Cố Khinh Âm đã sớm mê man, đôi mắt sóng sánh nước của nàng khép hờ vô thức nhìn đỉnh giường, trong đám hoa văn phiền phức, mơ hồ thấy một đôi cá chép vàng nghịch nước.
Nàng thấy mình giống như một con cá, không ngừng bị sóng nước đánh mạnh vào, hất lên cao, rồi lại rơi mạnh xuống. Mỗi khi nàng tưởng đã đến nơi đầu sóng ngọn gió, phía sau lại có một con sóng lớn hơn nữa mạnh mẽ hơn nữa đang chờ nàng, đánh mạnh vào toàn thân nàng, khiến nàng ngã nhào...
“A... A... Không cần...” Không biết đây là lần cao trào thứ mấy, miệng nàng máy móc kêu lên, cả người giống như con gấu bông bị phá hư.
Hàn Cẩm Khanh nhìn nàng, nhìn xuân ý mị sắc dần dần đọng lại trên mặt nàng, dục căn chậm rãi rời khỏi tiểu huyệt còn đang co rúm co rút lại, bắn nhanh tinh dịch lên cái bụng bằng phẳng của nàng.
Thân thể Cố Khinh Âm đã dính đầy tinh dịch của hắn, từ đầu đến chân, không sót chỗ nào, rốt cục hắn cảm thấy đã phát tiết đủ, sửa sang lại quan phục, rời khỏi giường.
“Bảo Lý thị lang đến đưa người về, từ đâu tới đây, thì trả về đó, còn nữa, không được đả thương người.” Hàn Cẩm Khanh đứng ở cửa phân phó thị vệ.
“Rõ.” Thị vệ lĩnh mệnh rời đi.
Lúc này mặt trời đã ló rạng, đã sang ngày mới.
Từ sau đêm Cố Khinh Âm từ Ngự sử đài trở lại phủ thì sốt cao, bệnh ba ngày ba đêm, không ai không biết.
Cố phu nhân đáng thương, đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-quan-van-su/149642/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.