Editor: NanaTrang
Hoàng hậu vọt tới trước mặt Cảnh Thành, vươn tay ra, run run rẩy rẩy vuốt ve hai gò má của Cảnh Thành: "Thành nhi ngoan! Con sao vậy? Có khó không chịu?"
Trên khuôn mặt tái nhợt của Cảnh Thành nổi lên nụ cười tươi: "Mẫu hậu, nhi thần bất hiếu."
Hoàng hậu khóc ròng nói: "Không không không.... Thành nhi, con yên tâm."
Bà đột nhiên vọt tới trước mặt của tôi, kéo tôi đến trước mặt Cảnh Thành: "Có nàng có nàng! Thành nhi, con yên tâm, mẫu hậu nhất định sẽ cứu con."
Cảnh Thành đầy mặt lo lắng, vừa giãy giụa muốn ngồi dậy, vừa nói: "Mẫu hậu, người thả nàng ra."
Hắn nói xong, mở miệng thở hổn hển, ngã lại ở trên giường trúc.
Hoàng hậu cười gằn một tiếng, nói: "Thả? Ta thật vất vả lắm mới lấy được, ta sao có thể thả?"
Cảnh Thành nhìn tôi một lát, tôi bị hoàng hậu kéo ngã trên đất. Hắn lại nhìn hoàng hậu, nói: "Mẫu hậu, mấy tháng này người vẫn luôn muốn giết Lan Châu, muốn cứu mạng của nhi thần. Nhưng mà mẫu hậu, bệnh của nhi thần, thật sự không thể chửa được nữa, người cần gì phải......"
Hắn kịch liệt ho khan.
Hoàng hậu khóc ròng nói: "Thành nhi! Con yên tâm, ta nhất định có thể cứu con. Tôn Uyển đã nói, để cho Lan Châu đau đớn, có thể tiêu tan cái đau của con. Dùng mạng của Lan Châu, nhất định đổi lấy mạng của con!"
Nói xong, bà rút cây trâm trên đầu ra, đâm về phía tôi.
Tôi nghiêng người nhé tránh, bà ngã xuống đất, cầm cây trâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-quan-lan-chau/2370555/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.