Bóng đêm bao trùm toàn thành thành phố, từng chiếc đèn lần lượt bật sáng. Khung cảnh thành phố vô cùng mị lễ. Trong thành phố đó, có một cô gái đang đọc sách. Từng bàn tay thuôn dài giở từng trang giấy một cách nhẹ nhàng, trân trọng. Sau khi đọc xong cuốn sách, cô nhẹ nhàng gấp sách lại, nhíu mày:
- Cuốn truyện này cũng được, nội dung khá phong phú nhưng... Tại sao vậy? Tôi có thù hằn với tác giả không mà cho tên tôi vô truyện vậy, lại còn làm nữ phụ độc ác chứ. Nhân vật tên Mặc Uyên Nghi, mình là Hạ Uyên Nghi. Really? Hừ, thật không cam tâm.
Cô liếc nhìn đồng hồ, dã hơn 10h. Cô lẩm bẩm:
- Thôi kệ, đi ngủ trước đi. Mọi chuyện ngày mai tính.
Mặt trăng đỏ xuất hiện sau làn mây. Tiếp đó, căn phòng của cô liền phát sáng rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Tất cả mọi chuyện đều trải qua trong chớp mắt.
~ Sáng hôm sau~
Tử Uyên tỉnh dậy, vươn vai. Lúc mới ngủ dậy trông cô khá thảm hại: tóc tai rối bù, mắt lờ đờ, quần áo xộc xệch. Đạp tung chăn, cô lấy dép rồi đi về phía tolet. Tạt nước vào mặt cho đỡ buồn ngủ rồi khẽ nhìn mình vào gương, cô giật mình.
- Đây đâu phải gương mặt của mình.
Cô nhìn kĩ mình, véo má cầu đây chỉ là giấc mơ nhưng tất cả đều vô dụng bởi nó đâu phải giấc mơ chứ. Cô bước ra khỏi tolet, nhìn một lượt căn phòng. Cô xoa xoa cằm, miệng tươi cười.
- Tuy không biết đây là đâu nhưng căn phòng thật sự rất đẹp.
Căn phòng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-xin-loi-do-khong-phai-la-toi/132884/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.