Sau khi trở về từ bệnh viện, tình trạng của Phan An đã tốt hơn rất nhiều, sức khỏe vẫn ổn chỉ là cơ thể còn ửng đỏ cần uống thuốc thêm một vài ngày và đặc biệt là hạn chế tiếp xúc trực tiếp dưới ánh nắng mặt trời nếu không muốn da bị bị tổn thương thêm hay nói đúng hơn là sẽ bị đen và nám, Phan An nhìn hết một lượt từ trên xuống dưới cô ngán ngẩm chỉ biết thở dài, trong truyện cũng không có mấy tình huống này luôn, giờ cô cứ loanh quanh trong đầu toàn mấy suy nghĩ về nam chính nữ chính nam phụ nữ phụ, ôi thôi đau hết cả đầu.
Phan An vừa uống thuốc xong đang định về phòng đi ngủ nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn không thấy Tuấn Kiệt đâu cả, cô nhớ hình như từ lúc cùng cô trở về từ bệnh viện anh ấy chỉ dặn cô nhớ uống thuốc đúng giờ rồi đi vào phòng sách đến giờ vẫn chưa ra ngoài, có gì đó sai sai ở đây cô nhớ lại khi ở trên xe về nhà anh cũng không nói chuyện nhiều chỉ hỏi thăm cô một vài câu, còn cô thì bận chìm vào mấy suy nghĩ về nhân vật nữ phụ này nên cũng không để ý lắm!
Khoảng thời gian gần đây anh ta cũng quan tâm chăm sóc và lo lắng cho cô khá nhiều nói không cảm động là nói xạo, Phan An chủ động đi xuống phòng bếp pha một ly sữa nóng mang lên cho anh, đi đến phòng sách cô gõ nhẹ lên cửa vài cái rồi đẩy cửa đi vào, bên trong căn phòng mùi thuốc lá nực nồng khói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-quay-dau-phan-truc-ly/3501394/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.