Sau bữa tối, cô nằm dài trên giường trả lời tin nhắn của Yến Nhi và mail của Tần Khải, sau đó chơi một vài trò chơi điện tử giải trí đột nhiên điện thoại bị giật mất cô bực bội la lên:
- Trả điện thoại đây!
Tuấn Kiệt đang để điện thoại lên bàn, nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người thì Tuấn Kiệt đã bị cô nhìn thủng không biết bao nhiêu lỗ, anh nhẹ nhàng nói:
- Khuya rồi, đi ngủ thôi nghịch điện thoại bao nhiêu đó đủ!
Phan An chỉ biết nhìn lên trần nhà mà lắc đầu, từ bao giờ mà anh ta lại can thiệp đến cuộc sống của cô nhiều như vậy đến cả việc sử dụng điện thoại nữa chứ! Như nhớ ra chuyện gì cô bật ngồi dậy như chiếc lò xo nhìn Tuấn Kiệt căng thẳng hỏi:
- Anh đi cùng Lâm Nguyệt và Alex đúng không?
Tuấn Kiệt nhìn biểu cảm của Phan An, anh không khỏi nhịn cười nhẹ đưa tay vuốt lại mái tóc cho cô rồi nói:
- Uh, lần này Pus phải ở lại với em nên cô ấy thay thế, em nghe từ chỗ của Pus sao?
Phan An lắc đầu, hai tay cô nắm chặc cánh tay Tuấn Kiệt, giọng lại càng căng thẳng:
- Anh nhớ phải thật cẩn thận, đám người lần trước anh đã điều tra tới đâu rồi? Lịch trình của anh bao nhiêu người biết?
Nhìn Phan An căng thẳng anh cũng thấy lo lắng, anh nói:
- Bọn chúng là một đám người vượt biên sang nên rất khó điều tra, Mac đang cho người đến đó điều tra hộ anh! Ngoan ngủ đi bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-quay-dau-phan-truc-ly/3499645/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.