Ôm túi bánh trên tay Phan An bước vào xe, Tuấn Kiệt đưa mắt nhìn cô rồi nói với Pus:
- Đến nhà hàng!
- Anh có hẹn với ai sao! Tôi có thể tự về được!
Tuấn Kiệt nhắm mắt, ngồi dựa vào ghế giọng vẫn đều đều:
- Không phải cô đang đói lắm sao!
- Sao anh biết tôi chưa ăn gì?
Nhìn người thanh niên trước mặt, tuổi đời còn rất trẻ nhưng suy nghĩ lại già dặn hơn lứa tuổi của mình, nói đúng hơn là ông cụ non của thời đại mới, đúng thật là khi cô viết về nam chính anh là một người xuất sắc về mọi mặt đấy, và thực tế thì anh hơn mức cô tả gấp mấy lần, anh đẹp đến từng centimet làm cô nhìn đến ngẩn ngơ hay là do cô đói quá nên nhìn hoa cả mắt, váng cả đầu.
- Đừng nhìn tôi nữa, tôi biết bản thân rất đẹp! Cô đang ôm cái gì trong người?
Phan An mới giật mình bĩu môi nói:
- Chỉ là... chỉ là... đặc biệt hơn người khác một chút thôi!
Bất ngờ Tuấn Kiệt mở mắt và áp sát cô vào thành ghế, tư thế nhìn trông rất ái muội, bầu không khí trong xe càng trở nên oi bức, anh khẽ nói:
- Chỉ một chút thôi sao?
Phan An bị giam lỏng trong vòng tay của Tuấn Kiệt, trái tim cô đập như trống làng, cô đưa mắt nhìn đi nơi khác hai tay cô khoanh trước ngực cố gắng tỏ ra bình tĩnh hết mức có thể cô nói:
- Anh đừng có dùng mỹ nam kế mà dụ hoặc tôi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-quay-dau-phan-truc-ly/3499275/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.