Edit: Linh Nguyệt
Những ngày sau đó, Tô Quỳ đã bị Tống Thành ép buộc phải nằm trong bệnh viện bảy ngày, nếu như không phải là do sự nóng nảy và gần như tức giận đến bốc hỏa của cô thì có lẽ, Tống Thành sẽ thực sự mang hết tất cả đồ đạc trong nhà vào trong bệnh viện để phục vụ cho Tô Quỳ.
Vì thế cho nên vào một buổi sáng rạng rỡ của bảy ngày sau, mặt trời hôm đó vàng rực như lửa, những tia nắng chói lọi cứ thế chiếu vào gương mặt của Tô Quỳ khi cô chỉ vừa mới bước chân ra khỏi bệnh viện, chính hiệu ứng đó đã khiến cho làn da của cô gần như trong suốt, lộ ra một vẻ mộng mị, mở ảo.
Như thể chỉ cần trong nháy mắt là cô sẽ biến mất không thấy tăm tích, Tống Thành nhìn thấy được điều đấy nhưng anh lại chỉ dám đi theo ở phía đằng sau cô, vì mấy ngày nay Tô Quỳ đối đáp với anh đều luôn mang theo một thái độ hờ hững, lạnh nhạt cho nên Tống Thành mới cố gắng không đến lại gần để tránh làm cho người phụ nữ trước mặt anh trở nên tức giận.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, nó lại khiến cho trái tim của anh đột nhiên trở nên ngưng trệ trong phút chốc, Tô Quỳ nãy giờ vẫn giữ khoảng cách với anh cứ như vậy tiếp tục bước đi mà không hề có ý định dừng lại, vô số đốm sáng che khuất bóng lưng cô, như muốn nói rằng lần đi này cô sẽ mãi không bao giờ trở lại.
Mọi nỗ lực cố gắng giữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-nghien-treu-gheo-nam-than/1134347/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.