Lạc Quyên ngồi chiếc xe lăn màu hồng, chiếc xe lăn vừa vặn kích cỡ không quá to, chỗ ngồi được sơn lên một lớp hồng phớt, dưới có đệm cao cấp khi ngồi rất êm và thoải mái chứ không như chiếc xe lăn bình thường ngồi vào chỉ có cảm giác như ngồi trên tấm xốp.
Bánh của xe vừa vặn với kích cỡ xe, không ảnh hưởng đến việc tự lái khi mỗi lần không có người đẩy hộ. Phanh xe các thứ đầy đủ, có cả dây an toàn nữa, đằng sau là người hầu nữ đẩy xe, trên người người hầu nữ mặc đồ bình thường còn Lạc Quyên là mặc đồ của nữ sinh hoặc nói là đồng phục của trường, áo trắng ống tay ngắn dưới viền đỏ, chất vải mỏng mát, váy đỏ dài đến đầu gối, kích cỡ được may theo dáng người khi mặc không bị bó sát quá cũng không bị rộng thùng thình mặc vào vừa người còn tôn lên được dáng người cùng đôi chân nhỏ nhắn kia của Lạc Quyên.
Lạc Quyên khi ngồi lên chiếc xe này thật không muốn đi ra ngoài đường, không phải vì không thích mà là nhìn nó cũng quá sặc sỡ... sặc sỡ đến nỗi mắt muốn mù! Có lẽ do Lạc Quyên không quen nhìn những màu khác ngoài màu đen với màu bạc, khi nhìn màu khác mới thế.
Lạc Quyên ở ngoài nhìn vào cổng trường lẫn cả trường, có những chỗ cao chiều ngang nhìn hẹp, chỗ to thì chiều dọc thấp, ngoài trồng thêm mấy cây cảnh trang trí cùng thêm chút thiên nhiên, kiến trúc của trường xây theo màn hình cong, Lạc Quyên nhìn như mình đang ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-khuyet-tat-that-dang-thuong/1959762/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.