Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc nhìn thấy tiền cổ thì sửng sốt một chút, nhìn Sầm Tuế một cái lại cúi đầu xem kỹ đồng xu.
Anh đặt đồng xu trong tay, lật qua lật lại, sờ soạng cảm nhận, thậm chí cầm cả kính lúp xem xét. Cuối cùng kết luận, là đồ thật.
Có được kết luận, anh ngẩng đầu nhìn Sầm Tuế, hỏi cô: “Có bán không?”
Sầm Tuế khóe miệng khẽ cười, cố ý nói: “Không bán.”
Bên trong tiệm của anh vừa hay có bốn loại tiền xu trong tiền Ngũ đế, thiếu mỗi tiền xu của nhà Đường, chơi sưu tầm thích nhất là sưu tầm trọn bộ, anh đương nhiên rất muốn đồng xu trong tay Sầm Tuế này để gom đủ bộ rồi.
Vinh Mặc nhìn cô hít vào một hơi, ngữ khí khó có được mà lên xuống một chút như người bình thường: “Làm thế nào cô mới bằng lòng bán?”
Sầm Tuế vẫn mỉm cười nhìn anh: "Khen tôi, xin tôi đi!”
Vinh Mặc: “...”
Sau một lúc, anh nói: "Tôi rút lại những gì tôi vừa nói, cô quả thật rất có hiểu biết, là do tôi thiếu hiểu biết, và..."
Dừng một chút: "Cô trông rất đẹp..."
Sầm Tuế không ngờ người đàn ông trưởng thành và nghiêm túc này lại có thể nói được lời như vậy, có chút vui vẻ trong lòng.
Kém chút lộ ra ý cười, lập tức lại cố nhịn xuống.
Cô điều chỉnh biểu tình ổn định, mở miệng nói: “Tôi đối với nghề này thật sự không hiểu rõ lắm, tôi tra lên mạng một chút, một đồng Ngũ Đế có vẻ nguyên vẹn một chút cũng có thể bán được hơn trăm vạn rồi, đồng xu này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-hao-mon-sau-khi-thuc-tinh/4360868/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.