Edit: Kiri
Diệp Tử bất đắc dĩ thở dài nhìn cậu lập tức đi về phòng ngủ, vội vớ lấy chiếc khăn mặt ném lên đầu cậu, Hạ Vũ Quang nghi hoặc chớp chớp mắt nhưng vẫn đội chiếc khăn mặt lên đầu tiếp tục đi về phía trước. Diệp Tử cười đi theo sau lau khô tóc cho cậu đến tận phòng ngủ.
Hạ Vũ Quang chọn một con trong bảy con búp bê trên bàn nhu thuận ôm lên giường rồi nhắm hai mắt lại.
“Tóc còn chưa khô đâu!” Diệp Tử buồn bực nói.
Cậu từ từ nhắm hai mắt, nhịp thở ổn định gần như đã ngủ.
Cô đứng đó nhìn một lát rồi đi ra ngoài cầm một cái máy sấy lại ngồi bên giường nhẹ nhàng sấy tóc cho cậu, còn cậu vẫn im lặng ngủ không có phản ứng gì.
Bắt đầu từ hôm nay Diệp Tử tham gia vào cuộc đời cậu, giống như một đoạn thẳng cô đơn đột nhiên có một đoạn thẳng khác xuất hiện song song, không xa cũng không gần.
Trong những người mắc bệnh tự kỷ thì Hạ Vũ Quang được xem như có tình trạng nhẹ nhất, cậu không bất an vì có người lạ đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình, không làm những chuyện tự tổn thương bản thân và cũng không có hành vi gì quá khích. Cậu có thể nói chuyện dù chỉ nói từng từ một, có thể phản ứng lại người đối diện dù chỉ là ngẩng đầu lên nhìn một cái. Thức dậy, ăn cơm và đi ngủ rất đúng giờ như được cài sẵn vậy. Cậu cứ im lặng sống theo quỹ tích của bản thân và cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992705/quyen-8-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.