Edit: Kiri
Lưu Bạch thấy nàng khó xử liền tự tay cởi bỏ đai lưng thoát y phục. Da hắn trắng mịn như bạch ngọc, vết thương đầm đìa máu giống như vài vết xước trên miếng ngọc hoàn mỹ làm Diệp Tử thầm hận. Trong lúc tức giận nàng còn nhớ ra trong thế giới này, nam ti nữ tôn, địa vị đảo lộn, nam tử ở nơi này giống như nữ tử cổ đại, tuy không đến mức bị người khác nhìn thấy thân thể là sẽ cắn lưỡi tự sát chứng minh trong sạch nhưng cũng không thể tùy ý cởi y phục như thế này được.
Diệp Tử không biết Lưu Bạch nghĩ gì, là do tính tình tùy ý hay là…… nàng không nhịn được mà ngẩng đầu lén liếc hắn một cái.
Hắn cũng bình thản nhìn lại nàng, quân tử đoan chính ôn nhuận như ngọc.
Diệp Tử lập tức đỏ mắt, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn hắn, cẩn thận bôi thuốc nhưng không dám quá nặng tay, sức tay không nhẹ không nặng làm người ta tê dại, Lưu Bạch không nhịn nổi nữa mới mở miệng: “A Tử.”
“Hả?” Diệp Tử cả kinh, tay liền vô ý ấn nhẹ vào miệng vết thương.
Lưu Bạch hơi nhíu mày khiến nàng kích động: “Sao thế, ta làm đau huynh sao?”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt dần dần trở nên rõ ràng, mơ hồ còn nhìn thấy vài tia ấm áp: “Không.”
“Vậy thì tốt, ta sẽ cẩn thận.” Diệp Tử thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn vết thương của hắn có vài tia không nỡ và đau lòng. Tuy hắn chỉ bị mấy roi nhưng vết thương nặng hơn nàng nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992639/quyen-5-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.