Edit: Kiri
Hôm nay là ngày thứ năm Diệp Thừa lén đi theo bảo vệ Diệp Tử, thậm chí cậu còn nghĩ nếu có cướp thật cũng không tệ ít ra còn có thể lao ra bảo vệ cô rồi tiết lộ nguyên nhân cậu đi theo để cô biết thật ra mình rất quan tâm đến cô. Nếu thế có phải cô sẽ không tức giận nữa, sẽ bình thường được một chút không? Có lẽ đi. Diệp Thừa không dám xác định.
Cậu còn đang rối rắm thì Diệp Tử ở phía trước đột nhiên dừng bước: “Diệp Thừa, cậu còn định đi theo đến bao giờ?”
Diệp Thừa lập tức hoảng sợ nín thở, sống chết không chịu lên tiếng.
Cậu nhắm mắt lại lẩm nhẩm ‘không thấy không thấy không thấy…’ một lúc lâu, đến khi mở mắt thì thấy Diệp Tử đã đứng ngay trước mặt.
“A!” Cậu hét lên một tiếng rồi lui về phía sau.
Diệp Tử mím môi: “Đêm hôm khuya khoắt ra ngoài đường hét cái gì?”
“À…”
“Ra ngoài mua đồ, tình cờ thấy chị nên theo về?”
“Ừ.” Diệp Thừa gật đầu như mổ thóc nhưng nụ cười nhìn thế nào cũng thấy gượng ép.
Diệp Tử lẳng lặng nhìn cậu một lát: “Ồ.”
Thấy Diệp Tử lạnh lùng lên tiếng rồi lại quay người muốn đi, Diệp Thừa chạy lên cầm tay cô theo bản năng.
“Có việc sao?”
Diệp Thừa hơi ngạo nghễ chỉ vào mặt dây chuyền trên cổ mình: “Đẹp không?” Đó là một đóa hoa sen, cánh hoa tầng tầng lớp lớp xinh đẹp dịu dàng.
Diệp Tử hừ một tiếng: “Như đàn bà.”
“Tôi cũng thấy thế, xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992623/quyen-4-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.