Edit: Kiri
“Không cần đâu, anh ăn rồi.”
Diệp Tử liền xoay người lại cười với anh: “Ăn cơm rồi à? Vậy muốn ăn em không?”
Da mặt Tề Tử Kỷ đã được cô rèn luyện dày lên không biết bao nhiêu lần nên giờ nghe được câu đùa giỡn lưu manh như thế này cũng chỉ hơi hồng hồng vành tai, nếu Diệp Tử không nhìn kỹ thì nhất định không phát hiện được.
“Không quá muốn.” Ngữ khí rất là đứng đắn.
“Kìa…” Diệp Tử cười vòng tay qua cổ anh: “Nhưng em rất muốn, làm sao bây giờ?” Cô vừa nói vừa cắn vành tai anh, hạ thấp thanh âm cười khẽ bên tai anh: “Kì Tiểu Tích, hôm nay mà không làm em vừa lòng còn lâu em mới thả anh đi.”
Anh dường như là thở dài, vẻ mặt hơi bất đắc dĩ: “Em lại muốn làm gì đây?”
“Đừng lo nào.” Diệp Tử có thể nghe thấy tiếng tim đập nhanh của anh.
“Không có.”
“Được được được, anh không lo. Em chỉ là muốn hỏi anh mấy vấn đề thôi, anh trả lời khiến em vừa lòng mới có thể về nhà nha.”
“Hỏi đi.”
Diệp Tử ngẩng đầu nhìn gương mặt đang ra vẻ bình tĩnh kia, cũng không vạch trần anh cậy mạnh: “Kì Du đẹp không?”
“Đẹp.”
“Ồ.” Diệp Tử kỳ quái ồ một tiếng rồi hỏi tiếp: “Cô ấy đẹp hơn hay em đẹp hơn?”
Như là cuối cùng Tề Tử Kỷ cũng hiểu được nguyên nhân cô hỏi những chuyện này, đáy mắt đầy ý cười: “Em đẹp hơn.” Anh dừng lại một chút rồi bỏ thêm một câu: “Ai cũng không đẹp bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992612/quyen-3-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.