Edit: Kiri
“Tôi chỉ có thể nói là quá giả tạo rồi.” Diệp Tử đánh giá không chút nể mặt.
“Ồ, thật xin lỗi.” Tề Tử Kỷ nghiêm túc đáp: “Có cần tôi thử lại lần nữa không?”
Diệp Tử ôm trán: “Không cần.” Suýt thì cô quên là tên này không bình thường.
“Vậy cô tìm tôi có việc à?”
Bị anh bất thường một hồi làm Diệp Tử cũng quên luôn lý do cô gọi điện: “Sao tự nhiên lại không đăng chương mới?”
Tề Tử Kỷ cười nhẹ: “Cô lấy số tôi từ chỗ Lam Khải hả? Vừa nãy anh ấy cũng hỏi chuyện này.”
“Ừ, anh ấy nói vì bố anh, ông ấy không cho anh viết truyện à?” Kì Tích thân là nam chính đương nhiên không thể là một trạch nam bình thường được, trong tiểu thuyết không nói rõ nhưng Diệp Tử biết chắc thân phận anh bất phàm.
Tề Tử Kỷ giải thích nhàn nhạt cho cô nghe: “Gần đây Meo Meo của ông ấy chết, tâm tình ông ấy không tốt nên lấy tôi ra phát tiết thôi. Không sao, bình thường ông ấy cũng chỉ phát tác chứng mãn kinh một thời gian, chắc khoảng một hai tháng là ổn thôi.”
“Meo Meo?” Diệp Tử nhíu mày.
“Mèo bố tôi nuôi.”
Cô nhất thời đứng hình, một lúc sau mới bất đắc dĩ nói: “Tôi biết rồi, vậy <Thiên đạo vô tình> thì thế nào bây giờ, vẫn đăng theo kế hoạch ban đầu à?”
“Đăng chứ!” Anh rất vô tội: “Hỏi chuyện này làm gì?”
“Đại thần Kì Tích không đăng chương mới truyện chính lại đăng <Thiên đạo vô tình>, anh thấy độc giả của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992594/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.