Kiều Diễm vừa mở cửa liền phát hiện phòng khách sáng đèn. Người trong nhà nghe thấy tiếng động, mỉm cười gọi anh.
“Kiều Diễm, anh về rồi.”
Trên bàn trước mặt Diệp Tử bày ba món mặn, một món canh cực kỳ đơn giản. Cô đứng một bên, cúi đầu cẩn thận bày bát đũa, thức ăn nóng hổi bốc hơi nghi ngút vương vấn quanh gò má cô, để lộ sự dịu dàng nhã nhặn.
Kiều Diễm vô thức ngẩn người, bầu không khí này quá tốt đẹp, dịu dàng quyến luyến, bất chấp khói lửa hừng hực của nhân gian. Khoảnh khắc này quá giống với những hình ảnh anh hằng mong ước, khiến anh không nỡ lên tiếng phá vỡ.
“Làm gì mà đứng ngẩn ở đó thế, mau đến ăn cơm đi.” Diệp Tử nhìn anh một cái, giọng điệu tùy ý mà bình dị, hòa lẫn với tiếng nói trong kênh mua sắm trên TV. “Tôi không biết anh thích ăn gì nên làm theo nguyên liệu trong tủ lạnh. Tôi cảnh cáo anh, không được cười nhạo tài nấu nướng của tôi đâu đấy, nếu không thì lần sau đừng hòng tôi nấu cơm cho nữa.”
Diệp Tử vừa kéo anh ngồi xuống, vừa lải nhải: “Buổi trưa anh ở công ty có ăn cơm không? Chú Chu rất hay trách cứ anh trước mặt tôi, nói dạ dày anh không tốt, bao nhiêu lần nhắc anh ăn cơm đúng giờ anh đều qua loa cho xong. Chẳng qua tôi có thể hiểu, nhiều lúc lười tôi cũng không muốn ăn cơm đâu. Ví dụ như trưa nay, chỉ có mình tôi ở nhà, mặc dù đã nói sẽ tự nấu cơm nhưng đến lúc xem TV lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992561/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.