Kiều Diễm ngẩng đầu lên nhìn cô, sự nguy hiểm trong mắt tăng dần.
Thế là Diệp Tử lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, chắp hai tay trước ngực, miệng mếu máo, mắt hơi rũ xuống, dây xích trên cổ lập lòe phát sáng, trông giống hệt một chú chó mắc lỗi: “Xin anh đấy, mua cho tôi đi. Tôi đảm bảo, không đắt chút nào đâu!”
“Em mua cái này làm gì?” Kiều Diễm cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng nói hơi run run, như thể đang nghiến răng nghiến lợi.
“Anh không hiểu đâu.” Diệp Tử tinh quái nhướng mày: “Anh nói xem, một cô gái yếu đuối bình thường như tôi bị nhốt ở đây, cũng cần phải tìm chút an ủi, xoa dịu cảm xúc chứ!”
Nói xong cô lại không nhịn được bật cười, đưa ngón trỏ ra nâng cằm anh lên, hơi nghiêng đầu, giọng nói cực kỳ quyến rũ: “Đúng không? Tổng giám đốc bá đạo của tôi.”
Kiều Diễm cầm lấy ngón tay cô, khóe miệng khẽ nhếch. Diệp Tử lập tức nhảy lên, gào khóc: “A a a, đừng bẻ đừng bẻ, sắp gãy rồi. Kiều Diễm, sao anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì thế?”
Kiều Diễm hơi híp mắt: “À, em muốn tôi thương hoa tiếc ngọc?”
Diệp Tử chớp mắt, cố gắng lùi về phía sau.
Nụ cười bên môi Kiều Diễm chợt bị thu lại, anh ngồi thẳng người, sắc mặt trầm xuống: “Ăn sáng đi, tôi còn phải đi làm.”
Chính anh cũng bị tâm trạng tốt đẹp của mình làm ngạc nhiên.
Diệp Tử không biết anh lại nổi điên cái gì, hơn nữa cũng thật sự không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992552/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.