Đầu dây bên kia rất nhanh truyền đến một giọng nam hơi khàn: “Ừm, Kiều Diễm, lại xảy ra chuyện gì sao?”
“Anh ấy bị ngất rồi, chú mau đến đây một chuyến đi.” Diệp Tử ngồi ở trên giường, vừa gọi điện thoại vừa nhẹ nhàng đấm bóp cánh tay của mình.
Vừa nghe thấy giọng cô, Chu Hâm Vĩ liền kinh ngạc trợn mắt: “Diệp Tử? Sao lại là cô? Cô… Cô…”
“Đừng gọi như vậy nữa, di động sắp hết pin rồi, chú mau đến đi. Lúc bị ngất, đầu của Kiều Diễm không cẩn thận bị đập vào mép giường, có lẽ khá nghiêm trọng. Sắc mặt anh ấy cũng không tốt lắm, hình như là thiếu dinh dưỡng và không được ngủ đủ, chú đi thì mang thuốc theo nhé.”
“Vậy rốt cuộc… ”
“Đúng rồi, chú có chìa khóa dự phòng của nhà Kiều Diễm phải không? Chú cũng biết rồi đấy, tôi không thể mở cửa giúp chú đâu.”
Không đợi Chu Hâm Vĩ trả lời, Diệp Tử liền cúp điện thoại. Cô nhẹ nhàng kéo chiếc xích sắt trên cổ, cảm thấy vẫn hơi khó thở.
Nhìn Kiều Diễm nằm bất tỉnh trên mặt đất, Diệp Tử do dự một lát, cuối cùng vẫn cố gắng kéo anh lên giường. Cô cẩn thận cởi giày và tất cho anh, sau đó nhàm chán ngồi bên cạnh ngắm nhìn người đàn ông ấy.
“Anh nhốt tôi, là bởi vì yêu tôi ư?” Cô khẽ vén mấy sợi tóc trước trán Kiều Diễm, giọng điệu cực kỳ dịu dàng, “Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy thật ra anh không hề yêu tôi chứ?”
Nói xong câu đó cô liền nở nụ cười, xoay người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-cong-tam-ke/1992549/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.