Giọng nói chầm chậm ngừng lại, sau đó tiếp tục vang lên: "Tại sao chú không thể nói được? Cháu đang nói nhảm cái gì vậy, nhóc con?"
Hưu Hưu bối rối gãi đầu: "Nhưng trước đó rõ ràng là không nói được."
Nghe xong, A Bát mới ý thức được rằng cô bé vẫn chưa nhận ra nó.
Cũng đúng, khi mới tới đây, bề ngoài của nó đã thay đổi rất nhiều, nhóc con không nhận ra cũng là chuyện bình thường.
"Hưu Hưu, chú là A Bát, thần rùa A Bát đây!"
Hưu Hưu ngạc nhiên đến há hốc mồm, chỉ có bạn cũ A Bát của cô bé mới tự xưng là thần rùa A Bát.
"A Bát?" Hưu Hưu xúc động, nhích đầu lại gần: "A Bát, thật sự là chú sao?"
A Bát hài lòng thở dài: "Giỏi lắm, còn nhớ chú sao?"
Hưu Hưu dùng sức gật đầu, trên mặt nở nụ cười vui vẻ: "Cháu nhớ chứ. A Bát đặt tên cho Hưu Hưu, đưa Hưu Hưu đi bơi ở sông, còn cho Hưu Hưu ăn ngon nữa ~"
"Hahaha——" Sau khi nhìn thấy phản ứng của cô bé, A Bát cười một hồi rồi nói: "Không tệ, không tệ, không uổng phí công sức nuôi nấng cháu một ngày dài."
Hưu Hưu chớp mắt, trên mặt lại hiện lên vẻ nghi hoặc: "Nhưng mà A Bát không phải bị mụ phù thủy bắt đi sao?"
"Tại sao lại bị mụ phù thủy bắt?" Giọng A Bát có chút không vui: "Thần rùa A Bát sao có thể bị mụ phù thủy bắt được."
A Bát đã sống ròng rã tám trăm năm, trong mắt nó, mụ phù thủy chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3437456/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.