Hưu Hưu khó hiểu chạy đến trước mặt Sở Yến, nghiêng đầu nhìn anh trai: "Tại sao?"
Cả người cô bé hoàn toàn che khuất tầm nhìn của Sở Yến, cậu ta chỉ có thể tập trung vào khuôn mặt của Hưu Hưu.
Bởi vì đó là nhà của em, nó không còn là nhà của anh nữa, Sở Yến nghĩ.
Nhìn thấy vẻ mặt khá cô đơn của Sở Yến, Hưu Hưu chợt nhớ ra mình quên hỏi anh Tiểu Yến vì sao ngày hôm qua lại khóc!
Hưu Hưu muốn ngồi xổm trước mặt Sở Yến, nhưng lại không vững, ngả người ra sau và ngồi trên mặt đất.
Sở Yến đứng lên, vội vàng kéo cô bé trước mặt lên: "Sao lại ngồi dưới đất? Bẩn chết đi được!"
"Hưu Hưu không cố ý…" Cô bé ôm mông giải thích.
Sở Yến hết nói nổi, cũng không tiếp tục ngồi ở đó nữa. Cậu ta nắm tay Hưu Hưu đi về phía chiếc ghế gỗ ven đường.
Ghế gỗ hơi cao, Hưu Hưu chống tay nâng chân để trèo lên.
Sở Yến thực sự không chịu nổi dáng vẻ vụng về của cô bé, nên cậu ta đỡ cô bé lên, vô thức phàn nàn: "Đầu óc ngu si."
Ngu?
Có nghĩa là ngốc!
Hưu Hưu trợn mắt, chỉ ngón tay về phía Sở Yến: "Không được, anh Tiểu Yến đã hứa với Hưu Hưu rồi, anh không thể nói Hưu Hưu ngốc!"
Khóe môi Sở Yến giật giật: "Được rồi, anh không nói gì nữa."
Hưu Hưu hài lòng đung đưa hai chân, sau đó hỏi: "Sao hôm qua anh Tiểu Yến lại khóc?"
Sở Yến cúi đầu không nói gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3428696/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.