Sở Hàn Lan vừa mới đuổi theo hai bước, đã bị Sở Lâm phía sau kéo lại: "Em có biết nói chuyện với trẻ con không? Để chị đi."
Cô ấy quay người nhìn ông cụ Sở, thấy khuôn mặt tái nhợt và có vẻ không khỏe, cô ấy an ủi: "Cha đừng lo lắng, chuyện này sớm muộn gì Tiểu Yến cũng phải biết."
Mặc dù tình huống này có hơi bất ngờ, nhưng có lẽ bây giờ để thằng bé biết sẽ khiến nó bớt tổn thương hơn là chờ Sở Yến tỉnh táo hơn mà nói cho nó biết.
Đứa trẻ có tức giận nhưng sẽ không oán hận.
Cũng may Sở Yến không chạy đi lung tung, cậu ta theo bản năng chạy về phòng của mình.
Cậu ta chạy chậm, Sở Lâm đuổi kịp ở trên cầu thang: "Tiểu Yến, cô có thể nói chuyện với cháu được không?"
"Cháu không muốn!" Sở Yến bịt tai không muốn nghe, chạy nhanh hơn khi nhìn thấy Sở Lâm đi theo mình.
Mắt cậu ta đỏ hoe vì khóc, mũi dính đầy nước mắt và nước mũi, tất cả những gì cậu ta muốn làm là trốn trong góc.
Sở Lâm đi theo, thấy cậu ta kích động thì nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Chuyện không phải như cháu nghe đâu, Tiểu Yến, cháu không muốn biết mọi người vì sao lại nói những lời này sao?"
Sở Yến bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn Sở Lâm, trong đôi mắt đỏ rực có chút hy vọng.
Khi đi ngang qua phòng Hưu Hưu, cửa mở ra, cái đầu tròn trịa của Hưu Hưu ló ra.
Nhìn thấy Sở Yến khóc như một con mèo nhỏ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3428393/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.