"Này, Sở Hưu Hưu, em còn cần dùng phao bơi à!"
Giọng nói của Sở Yến từ phía sau truyền đến, Hưu Hưu quay lại và bắt gặp Sở Yến đang cởi trần.
Cô bé kinh ngạc nhìn chằm chằm: "Anh Tiểu Yến, sao anh không mặc áo?"
Vừa dứt lời, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy Tạ Chấp theo sát phía sau: "Anh Tiểu Chấp, anh cũng không mặc áo!”
Tạ Chấp dừng lại, nhìn đôi mắt to tròn của cô bé, không tự nhiên mím môi lại: "Bởi vì bọn anh là con trai."
Sở Yến chống tay lên hông nói: "Đúng thế! Bọn anh là con trai, không cần mặc áo!"
Hưu Hưu cúi đầu nhìn chiếc váy bơi của mình, kéo mạnh hoa văn màu hồng nhạt dịu dàng trên áo tắm, gật đầu rõ ràng: "Hưu Hưu là con gái nên phải mặc quần áo."
Dì Vương vui đến mức không ngừng cười: "Đúng rồi, chúng ta là con gái nên mới có váy để mặc. Đẹp hơn nhiều nhỉ."
Nghe nói mình xinh đẹp, Hưu Hưu cảm thấy vui mừng, gật đầu khẳng định: "Dì, dì nói đúng!"
"Tập hợp lại hết rồi chứ?"
Trình Tấn đến muộn, nhìn thấy ba đứa trẻ tụ tập cùng nhau, cười nói: "Chú đến muộn rồi."
Nhìn thấy Trình Tấn, Hưu Hưu lại cau mày nói: "Chú Trình, Hưu Hưu không muốn học bơi."
Trình Tấn hỏi: "Tại sao?"
Hưu Hưu chỉ vào mũi mình, vẻ mặt không vui phồng lên: "Nước vào mũi hết rồi."
"Đó là bởi vì mũi bị sặc nước!" Sở Yến vội vàng sửa lại.
Hưu Hưu cũng làm theo: "Mũi bị sặc nước rồi!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402274/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.