Sở Yến bị hành động ngửi chân đột ngột của cô bé làm cho kinh hãi: "Sở Hưu Hưu, em lại ngửi chân mình à!"
Hưu Hưu không biết tại sao anh trai bất ngờ như vậy: "Ngửi chân thì có sao đâu?"
Sở Yến im lặng một lúc, sau đó hơi cau mày chê: "Chân rất bẩn!"
Hưu Hưu trừng mắt: "Chân Hưu Hưu không bẩn!" Cô bé vừa nói vừa duỗi bàn chân tròn trịa ra và nhấn mạnh: "Sạch sẽ như bàn tay vậy mà!"
Cô bé quay sang Tạ Chấp để xác nhận: "Anh Tiểu Chấp, Hưu Hưu nói đúng không?"
Tạ Chấp liếc nhìn Sở Yến, không hiểu sao chuyện gì cậu ta cũng có thể tranh cãi với một đứa trẻ ba tuổi: "Ừ, đúng rồi."
Hưu Hưu nhận được sự ủng hộ thì vui mừng khôn xiết, nhìn chân Sở Yến với ánh mắt thông cảm: "Anh Tiểu Yến không thích chân của mình, chân của anh ấy thật đáng thương."
Sở Yến cũng nhìn chân mình, chân của cậu ta... cũng không có vẻ bẩn gì cả.
Không, Sở Yến đột nhiên phản ứng lại, xấu hổ đập xuống giường: "Sao anh lại không thích chân mình chứ!"
Dì Vương ở một bên cười như đang xem kịch, thấy hai đứa nhỏ sắp gây rối, bà bế Hưu Hưu lên nói: "Được rồi được rồi, đến giờ ăn rồi, ăn xong chơi tiếp nhé."
Tạ Chấp là người đầu tiên rời khỏi phòng, theo sau là dì Vương ôm Hưu Hưu, Sở Yến lúng túng xuống giường, đi về phía cuối.
Hôm nay trên bàn ăn thiếu một người, Sở Hàn Lan không về.
Hưu Hưu xoay đầu qua lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402264/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.