Hưu Hưu có chút thất vọng chọc ngón tay: "Nhưng Hưu Hưu nhớ anh Tiểu Yến mà."
Sở Yến nghe vậy, mặt mày lại sáng lên: "Thật sao?"
Hưu Hưu khua khua cánh tay mũm mĩm: "Em cũng nhớ anh Tiểu Chấp nữa!"
Vẻ vui mừng trên mặt Sở Yến bỗng nhiên tắt lịm.
Con nhóc này thật vô đạo đức!
Dì Vương bước tới, nhìn thấy Hưu Hưu cũng nở nụ cười trên mặt: "Hưu Hưu, đừng nghe anh Tiểu Yến nói bậy. Anh Tiểu Yến lúc nào cũng trông mong chờ Hưu Hưu quay về."
Sở Yến gấp đến đỏ mặt: "Cháu không có, cháu không có, ai trông ngóng chứ!"
Thấy hai đứa trẻ rất hợp nhau, Quý Tư Vận đặt Hưu Hưu xuống và nói với dì Vương: "Xin chào, lần trước chúng ta gặp nhau vội quá nên không thể cảm ơn vì đã chăm sóc Hưu Hưu."
Dì Vương vội xua tay nói: "Đây cũng là công việc của tôi. Hơn nữa Hưu Hưu rất ngoan, không hề khiến người ta lo lắng."
Biết hai người lớn đang nói về mình, Hưu Hưu tự hào ưỡn ngực nói với Quý Tư Vận: "Hưu Hưu thật sự rất ngoan. Con còn không khóc nữa."
Quý Tư Vận cười, sờ vào đầu cô bé và gật đầu khẳng định: "Thật sao? Ngoan quá đi. Vậy Hưu Hưu tiếp tục duy trì nhé."
"Hưu Hưu biết rồi ạ!" Cô bé nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Lúc này Sở Yến mới để ý tới người phụ nữ bên cạnh Hưu Hưu, cậu ta không biết mình đã từng gặp người này chưa, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc như vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402261/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.