Quý Tư Vận hơi khựng lại sau khi nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông, cô có chút kinh ngạc, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường: "Hàn Xu, sao cậu lại ở đây?"
Hàn Xu cười nói: "Viêm ruột thừa, làm tiểu phẫu."
Dù sao hai người đã nhiều năm không gặp, cũng không có liên lạc gì với nhau, mặc dù từng thân quen nhưng hiện tại lại có chút xa cách. Quý Tư Vận nhẹ nhàng mím môi nói: "Bây giờ cậu ổn chưa?"
Hàn Xu dang tay nói: "Khoẻ lắm, tôi sắp xuất viện rồi."
Chào hỏi xong, Quý Tư Vận cúi xuống nhìn Hưu Hưu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Hưu Hưu, sao con có thể một mình chạy ra ngoài mà không nói lời nào? Con có biết mẹ lo lắng thế nào không?"
Thấy Quý Tư Vận không hài lòng, Hưu Hưu lao tới ôm lấy chặt chân của Quý Tư Vận và vuốt ve một cách trìu mến: "Mẹ không tức giận, Hưu Hưu ra ngoài tìm mẹ mà~"
Quý Tư Vận vốn lo lắng nhiều hơn tức giận, hiện tại được Hưu Hưu làm nũng, cô không thể tiếp tục làm vẻ mặt hung dữ nữa, chỉ có thể bế cô bé lên hỏi: "Sau này có chạy lung tung nữa không?"
Hưu Hưu lắc đầu nhỏ như trống lắc: "Không chạy lung tung nữa." Cô bé ôm cổ Quý Tư Vận bằng hai cánh tay mũm mĩm và nhẹ nhàng giải thích cho chính mình: "Hưu Hưu vừa nhìn thấy một người rất giống mẹ. Cho nên mới đi ra ngoài như vậy."
Nghe xong lời này, Quý Tư Vận càng không tức giận nữa, nhéo cái mũi nhỏ của cô bé:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402252/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.