"Không sao cả. Chỉ là về nhà tôi thôi mà, cũng không phải đi gặp khách gì. Tuy nhiên, ở trong cái thế giới này chỉ nhìn bề ngoài chứ không nhìn người, em đúng là phải cần chú ý hình tượng một chút."
Kiều Minh Húc hơi quay đầu liếc nhìn cô, nói: "Vốn dĩ tôi cũng định về nhà ăn cơm, nhưng nhớ tới tinh dầu nước hoa của ông nội nên thuận đường trở về thử xem. Mọi người cũng nhớ em."
"Được."
Mạch Tiểu Miên thấy anh nói như vậy, trong lòng cũng vui vẻ.
Anh mạnh miệng nói không học làm tinh dầu nước hoa vì mình, kết quả lại vì mình mà làm.
Lâm Ngọc dùng nước hoa Pháp cao cấp, không cần tinh dầu nước hoa làm gì, ngoại trừ cô.
Trở về nhà họ Kiều, mọi người thấy hai người bọn họ trở về cũng vô cùng cao hứng.
Nhất là Kiều Mai Kim, cô bé ôm chị dâu Mạch Tiểu Miên một tiếng chị dâu, hai tiếng cũng chị dâu.
Mạch Tiểu Miên cũng xem bọn họ giống như người nhà mình, ung dung tự tại thân thiết. Hơn nữa còn giúp Kiều Thanh, Kiều Hoành Vũ, Trịnh Thái Mai mát xa, giúp giãn cơ, khiến mọi người khen ngợi không dứt.
Sau khi người một nhà hòa hợp ăn cơm xong, Kiều Minh Húc liền nói về chuyện tinh dầu nước hoa.
Có lẽ là Kiều Thanh nhớ vợ nên ánh mắt ông hơi ảm đạm, nói: "Sau khi bà nội con rời đi, mỗi năm ông vẫn đều ở tầng hầm làm một chai tinh dầu."
Mạch Tiểu Miên cảm động vì tình cảm của ông và Trang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phap-y-cua-tong-tai-mat-than/2636572/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.