"Anh cảm thấy rất lãng mạn đấy! Điều kiện tiên quyết là được ở cùng một chỗ với em."
"Ha ha, tôi lại không thể lãng mạn được như vậy. Cha mẹ tôi chỉ có một đứa con gái là tôi, nếu tôi không tiếng động bỏ trốn đi, đoán chừng bọn họ sẽ tức đến hộc máu mất."
Mạch Tiểu Miên cười nói: "Bây giờ chúng ta nói những thứ này đều vô vị cả. Bây giờ tôi đã là vợ của Kiều Minh Húc, mà anh, nhất định sẽ phải cùng Lãnh Kiều Thi kết hôn. Bây giờ tôi chỉ có thể nói, chúc anh tân hôn hạnh phúc mà thôi."
"Được rồi."
Phùng Quang Hiển vô cùng bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt thản nhiên của cô, nói: "Tôi cũng chúc em sẽ hạnh phúc sau khi kết hôn."
"Sẽ như vậy."
"Tên nhãi Kiều Minh Húc kia, anh cũng đã quen biết hơn 10 năm rồi, là một người ngoài lạnh trong nóng. Ngoại trừ bệnh sạch sẽ khiến cho người khác khó mà chịu nổi kia ra, những mặt khác đều tốt cả. Nhưng mà anh ta lại có thể giúp em bôi thuốc băng bó vết thương thối rữa, tận tụy đối với công việc của cha mẹ em như vậy, nên anh cũng hơi yên tâm một chút. Huống chi, bàn về đánh nhau, anh ta đoán chừng cũng không đánh lại em!"
Phùng Quang Hiển vô cùng chăm chú nhìn Mạch Tiểu Miên nói: "Cho nên, Mạch Tiểu Miên à, em nhất định phải hạnh phúc đấy. Còn về phần Lâm Ngọc kia, em cũng không cần phải để ý làm gì. Cô ta cùng Kiều Minh Húc yêu đương mười năm, cũng không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phap-y-cua-tong-tai-mat-than/2636557/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.