Lâm Ngọc vừa tức giận vừa đố kỵ.
Cô ta thật sự không nghĩ ra, loại người bình thường như Mạch Tiểu Miên, dáng dấp cũng không đẹp mắt bằng cô ta, còn lại làm loại nghề buồn nôn như pháp y đó, vậy thì tại sao ngay cả Phùng Quang Hiển cũng thích cô chứ?
Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy bất an.
Từ hội sở Nhã Phong đi ra, Kiều Minh Húc nhanh chóng lái xe trở về nhà nghỉ phép gần bờ biển.
Ánh đèn nhàn nhạt trong căn phòng dưới bầu trời đen bỗng nhiên làm anh sinh ra một loại cảm giác ấm áp khi trở về nhà.
Anh dừng xe, không kịp chờ đợi mà đẩy cửa đi vào trong nhà, nhìn xung quanh lầu một một vòng, rồi trực tiếp lên lầu hai.
Cửa phòng không đóng, cũng không có bất kỳ tiếng động nào.
Anh đi vào, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên đang ôm lấy chiếc chăn bông màu xám của anh, trong tay còn cầm một quyển sách, dựa lưng vào đầu giường, nhắm hai mắt lại, chắc là đã ngủ rồi.
Ánh đèn mờ ảo đầu giường như rơi trên đôi gò má cô, làm hiện lên một vẻ đẹp tĩnh lặng.
Đôi môi đỏ mọng của cô hơi hé mở...
Trong nháy mắt Kiều Minh Húc lại cảm thấy khát nước.
Anh không nhịn được rón rén tiến đến, ngồi ở mép giường ngắm gương mặt cùng đôi môi của cô.
Nhìn một lúc, ngón tay lập tức vô thức đưa ra, nhẹ nhàng vuốt ve đôi bờ môi ấy...
Mềm mại, trơn bóng, lại như mang theo một ma lực thần kỳ gọi anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phap-y-cua-tong-tai-mat-than/2636471/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.