Lan Như lắc đầu: “Tiểu thư, cái gì?”
Tô Mạt liền nói có âm thanh của thác nước.
Lan Như nói: “Tiểu thư, người phải cẩn thận, chúng ta ở trong trận, nơi này trừ hoa tử vi, không có những vật khác, những thứ thác nước kia hoặc là những thứ khác, dĩ nhiên là ảo giác.”
Tô Mạt thấy rét lạnh, vội ngưng thần tĩnh khí, lại nghi ngờ tại sao mình dễ dàng xuất hiện ảo giác như vậy?
Nàng mở mắt, cũng không khỏi a một tiếng, chỉ thấy đang đứng ở lối ra một mảnh rừng tử vi, trước mặt là một tòa núi cao, thác nước đang chảy, giống như từ cửu thiên rơi xuống, bên cạnh thác nước là một mảnh rừng trúc xanh, mọc xung quanh một tảng đá lớn.
Một nam tử áo trắng, đón gió bay bay, giống như trích tiên, hắn đưa lưng về phía nàng, tóc đen rủ xuống như gấm.
Cả người, cả cảnh tượng, không nói ra được vẻ thanh nhã thoát tục, tú dật xuất trần.
Nàng nghĩ quá khứ, lại không nhúc nhích được bước chân, rồi không biết từ nơi nào vang lên tiêu âm, nức nở nghẹn ngào u oán, làm cho nàng có chút tâm linh dao động.
Nam tử kia đưa tay ra, hái được một mảnh lá trúc, đưa tới khóe miệng, thổi.
Lập tức, âm thanh uyển chuyển du dương cất lên, giống như bay qua thiên sơn vạn thủy.
Tô Mạt chỉ cảm thấy ấn đường đau xót, sợ hãi chấn động, liền choàng tỉnh, trước mắt nào còn cái gì núi lớn sông dài, chỉ có ánh mắt Lan Như lo lắng.
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
Tô Mạt xoa trán một cái, bỗng cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-nhan-sau-lung-de-quoc-thien-tai-tieu-vuong-phi/1294518/chuong-2037.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.