Tô Mạt quay đầu nhìnVu Hận Sinh, sau đó nói với Hoàng Phủ Cẩn: “ Như vậy đi, cắt mũi với lỗtai của hắn, không, hay là làm cho hắn điếc luôn đi, để hắn khỏi hạingười..”
Nói xong, nàng đeo bao tay, không có quấn nam châm nhưlần trước, lấy hết số ngân châm Vu Hận Sinh giấu trong người. Nàng ướclượng số ngân châm rồi nói: “A Lí, tránh ra, ta muốn thử châm.”
Nói xong, nàng hít vào, vận khí, hắn dám bắt cóc nàng, còn dám ở trên đường tập kích bọn họ, nàng nếu không cho hắn nếm chút đau khổ, không phảilàm khó danh tiểu ma nữ sao!
Nàng nhắm mắt lại, phóng, cương châm lệch hướng.
Có lẽ do lực đạo nàng không đủ, cũng có thể do nàng cố ý, cương châm chỉđâm cạn bên ngoài, trên mặt, trên người hắn đầy châm, nhưng vết thươngkhông sâu, chút máu này có thấm gì.
Tô Mạt thở dài: “Được rồi, ta thừa nhận, mình chưa đủ mạnh, không lợi hại như ngươi. Cương châm nàymuốn giết người cần nội lực rất lớn. Chỉ dựa vào điểm đó cũng đủ để takhâm phục ngươi, không tra tấn ngươi nữa.”
Nàng vung tay, cho A Lí thu lại lưới đánh cá thu, giao Vu Hận Sinh với Vu Hãn cho thị vệ, tùy hoàng đế muốn xử sao thì xử.
Quay đầu, nàng thấy Hoàng Phủ Cẩn chăm chú nhìn bóng lưng Vu Hận Sinh chođến khi biến mất, liền hỏi: “ Chàng nói xem Vu Hận sinh này là người rasao? Một đường ám sát hoàng đế, không liên lụy bất kì thủ hạ nào. Ngoạitrừ Vu Hãn tiếp ứng hắn ra chúng ta không thấy bất cứ kẻ nào khác, chẳng lẽ hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-nhan-sau-lung-de-quoc-thien-tai-tieu-vuong-phi/1293826/chuong-1341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.