🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Tô Mạt quay đầu nhìnVu Hận Sinh, sau đó nói với Hoàng Phủ Cẩn: “ Như vậy đi, cắt mũi với lỗtai của hắn, không, hay là làm cho hắn điếc luôn đi, để hắn khỏi hạingười..”
Nói xong, nàng đeo bao tay, không có quấn nam châm nhưlần trước, lấy hết số ngân châm Vu Hận Sinh giấu trong người. Nàng ướclượng số ngân châm rồi nói: “A Lí, tránh ra, ta muốn thử châm.”
Nói xong, nàng hít vào, vận khí, hắn dám bắt cóc nàng, còn dám ở trên đường tập kích bọn họ, nàng nếu không cho hắn nếm chút đau khổ, không phảilàm khó danh tiểu ma nữ sao!
Nàng nhắm mắt lại, phóng, cương châm lệch hướng.
Có lẽ do lực đạo nàng không đủ, cũng có thể do nàng cố ý, cương châm chỉđâm cạn bên ngoài, trên mặt, trên người hắn đầy châm, nhưng vết thươngkhông sâu, chút máu này có thấm gì.
Tô Mạt thở dài: “Được rồi, ta thừa nhận, mình chưa đủ mạnh, không lợi hại như ngươi. Cương châm nàymuốn giết người cần nội lực rất lớn. Chỉ dựa vào điểm đó cũng đủ để takhâm phục ngươi, không tra tấn ngươi nữa.”
Nàng vung tay, cho A Lí thu lại lưới đánh cá thu, giao Vu Hận Sinh với Vu Hãn cho thị vệ, tùy hoàng đế muốn xử sao thì xử.
Quay đầu, nàng thấy Hoàng Phủ Cẩn chăm chú nhìn bóng lưng Vu Hận Sinh chođến khi biến mất, liền hỏi: “ Chàng nói xem Vu Hận sinh này là người rasao? Một đường ám sát hoàng đế, không liên lụy bất kì thủ hạ nào. Ngoạitrừ Vu Hãn tiếp ứng hắn ra chúng ta không thấy bất cứ kẻ nào khác, chẳng lẽ hắn có âm mưu gì?”
Hoàng Phủ Cẩn vẻ mặt mệt mỏi, thân thiết nói: “Nàng sao rồi? Có bị thương không?” Sau đó, hắn ôm chặt nàng, nhẹnhàng nói:“ Để cho ta ôm nàng một chút. Một chút thôi.”
Tô Mạt nhẹ nhàng vỗ lưng hắn: “ Không cần biết xảy ra chuyện gì, muội sẽ luôn ở bên chàng.”
Hoàng Phủ Cẩn cảm động, cúi đầu cọ cọ hai má nàng , ôn nhu nói:“Chúng ta trở về đi.”
Chuyện thích khách trong lễ Vạn thọ khiến lòng người kinh thành khiếp sợ, nhà nhà đóng chặt cửa.
Hoàng đế sai Hoàng Phủ Cẩn, Tô Nhân Vũ, Hoàng Phủ Giác, tính cả Kinh TriệuDoãn Nhạc Thiểu Sâm, đại lý tự khanh điều tra toàn bộ kinh thành, phàmlà ai mang theo vũ khí đều phải đến quan phủ đăng ký, mọi lò rèn đềuphải có giấy phép của quan phủ, nếu có người nào muốn rèn binh khí cũngphải báo trước cho quan phủ một tiếng.
Hơn nữa, triều đình cũng dần hạn chế dân gian cất giữ vũ khí, các võ đường đều bị kiểm soát gắt gao.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.