🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Suy nghĩ một lúc, Lưu Ngọc ý bảo Tống Minh Dương nhường bước nói chuyện.
Tống Minh Dương nhìn thoáng qua hoàng đế, đang cùng Tô Mạt nói cái gì đó,tâm tình vui vẻ, ánh mắt Tô Mạt trong suốt như nước, liên tục gật đầu.
Hắn mỉm cười, đi đến trước mặt Lưu Ngọc,“Lưu công công, có việc gì thế?”
Lưu Ngọc ghé tai nói vài câu, Tống Minh nhíu mày, kinh ngạc nói:“Có loại chuyện này?”
Lưu Ngọc gật đầu vài cái,“Tống kinh lịch thấy sao, hiện tại báo cho bệ hạ biết, hay là......”
Tống Minh Dương liếc mắt một cái, nói:“Cho dù lúc này nói, cũng không thểlập tức làm ngay, nên đợi chút nữa, đợi bệ hạ trở về ngự thư phòng mớibẩm báo.”
Lưu Ngọc liền bảo thái giám vừa tới truyền lời lui xuống trước, đi tới phòng trực chờ.
Bên kia hoàng đế đang cao hứng phấn chấn nói về đề tài kiến trúc lâm viên.
Hắn hơi mỉm cười nhìn Tô Mạt, Tô Mạt nói:“Bệ hạ, bên cạnh cây Ngọc Lan cóthể trồng một gốc cây cổ hạnh, không phải có câu thơ ‘Tân di hoa tậnhạnh hoa phi’* sao.”
*‘Tân di hoa tận hạnh hoa phi’- 辛 夷 花 盡 杏 花 飛 (hoa Tân Di đang rụng, cánh hoa hạnh bay bay)
Nguyên tác Tiền Khởi - 錢 起 nằm trong bài thơ Mộ Xuân Quy Cố Sơn Thảo Đường- 暮 春 歸 故 山 草 堂. Ta thích nhất bản dịch của Ái Cầm
“Chim thôi hót – núi xuân tàn
Tân Di hồng hạnh rụng tan tác buồn
Bên song cửa trúc quen thương
Màu chung thủy đợi cố hương ta về”
Hoàng đế gục gặc,“Không sai, nhưng tại sao không là bích đào hay một cây nào khác?”
Tô Mạt hơi cười,“Bệ hạ, bích đào mặc dù đẹp, phải trồng thành từng phiếnhoặc hình vuông mới lý thú, huống hồ nếu luận về chạc cây tạo dáng xungquanh, đương nhiên là gốc mai già cổ hạnh, làn nước xanh rọi chiếu,duyên dáng thướt tha.”
Tống Minh Dương đến gần, hành lễ,“Bệ hạ, lại có Ngọc Lan ở bên, đúng với câu may mắn ngự lãm .”
Hoàng đế cười lang lảnh,“Rất tốt, kêu nhóm sư phó trồng hoa cứ như vậy mà làm.”
Tống Minh Dương nhìn vài cái, nói:“Bệ hạ, thời gian ra ngoài cũng không ít rồi.”
Khuôn mặt Hoàng đế đang vui bỗng thâm trầm hẳn lên, rất là bất đắc dĩnói:“Xem ra, trẫm cũng không có tự do a! Thế gian này, ngoài ngọn giókia, làn mây kia, cũng không có thứ gì là hoàn toàn tự do. Đi, chúng tatiếp tục vùi đầu làm khổ sai!”
Trở lại ngự thư phòng, rửa tay uống trà, sau đó đều tự ngồi ở vị trí của riêng mình làm việc.
Lúc này Lưu Ngọc tiến lên trình một tấu chương , hoàng đế lấy lên xem, haimắt tức khắc trợn lên, tức giận đến nỗi quăng mạnh tấu trương trên mặtđất,“Kêu hắn lăn tới đây! Lũ ngu xuẩn này, cả ngày chỉ biết ăn, vô tíchsự, thuần túy là lãng phí lương bổng!”
Lưu Ngọc vội vàng sai người đi truyền, tuần phủ Lai Châu đi như chạy, đi theo thái giám kia gấp rút diện kiến.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.