🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Vương Mai Lâm vội la lên:“Cô ma, trở về nói sau.”
Vương phu nhân nghiêm mặt,“Ta thấy ngươi càng ngày càng không ra thể thống gì nữa rồi. Còn muốn cô ma giúp ngươi hay không.”
Vương Mai Lâm lập tức cười nói:“Cô ma, người nói đi, cô ma là người hiểu rõta nhất. Ta biết mà. Mẫu thân cùng lão thái thái cấp cho ta hai nha đầuthông phòng, ta cũng không thích. Không có đẹp bằng ngũ muội muội.”
Vương phu nhân ý bảo hắn thấp giọng,“Lời này trăm ngàn đừng ở bên ngoài nói.Nếu là để cho dượng ngươi nghe thấy được, chỉ sợ có phiền toái.”
Vương Mai Lâm vội gật đầu, lại nói:“Cô ma, ta đây cũng là suy nghĩ cho cô macùng Trì biểu đệ. Cô ma nghĩ mà xem, ngũ muội muội có khả như vậy, vừamở Hoa Phố lại mở Hương lâu. Lúc trước đều xem như ngốc tử vậy, ai từngnghĩ nàng ta liền đem mảnh đát hoang biến thành Hoa Phố. Ta nghe nói Hoa Phố kia cùng Hương lâu thực sự kiếm được tiền a. Cô ma, người nói xemnếu ta cưới nàng ta, vậy không phải là cưới được cây rụng tiền sao.”
Vương phu nhân bật cười, vươn tay đầu ngón tay hung hăng ấn mạnh trên cái trán của hắn.
“Ngươi tiểu quỷ đầu này, ngươi cho rằng chỉ mỗi ngươi biết tính kế hả. Ngươicho là Lâm Giang vương sẽ không tính. Hắn không có mẫu thân gia trợ lực, đương nhiên muốn kết hôn cới một vương phi có nhà mẹ đẻ thế lực tốt.Phóng tầm mắt ra kinh thành, không phải là Tống Vương Tô Lưu Cao mấynhà như vậy sao?”
Vương Mai Lâm hừ một tiếng,“Cô ma, không thể để hắn thực hiện được. Ngũ muội muội gả cho hắn, còn không bằng làm thiếpcho ta đâu. Hắn nói không chừng khi nào thì đã bị......”
Vươngphu nhân trừng mắt nhìn hắn một cái,“Câm miệng, ta dạy cho ngươi, ngươicùng Tô Mạt nha đầu kia, không thể rất lỗ mãng, phải có lễ phép.”
Vương Mai Lâm dùng sức gật gật đầu, lắc lắc tay của Vương phu nhân, làm nũng nói:“Cô ma, người giúp ta đi.”
Vương phu nhân đứng dậy nhìn ngắm, hiện nay nàng cũng không hoàn toàn tínnhiệm đám nha đầu này, nếu có người tới là không cho các nàng tới gần.
Nàng đè ép tay xuống, thấp giọng nói:“Ngươi yên tâm, trở về nói cho nươngngươi, qua mấy ngày nữa đại thọ của Tống lão phụ nhân, chúng ta đều đi.”
Sắc mặt Vương Mai Lâm lộ vẻ vui mừng, vỗ tay nói:“Cô ma, đến lúc đó......”
Hắn ghé sát vào, đề phòng hướng ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua, lôi kéo Vương phu nhân ngồi trên giường sưởi.
“Đến lúc đó ta sẽ khiến cho nàng ta gạo nấu thành cơm......”
Vương phu nhân bật cười,“ Biện pháp này tốt.”
Nàng nhớ lại cái gì đó, như có chút đăm chiêu nói:“Gạo nấu thành cơm, là biện pháp không tệ.”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.