72
Cô định nhấn nút ngắt kết nối.
Đầu dây bên kia, người đàn ông vội vàng lên tiếng ngăn lại, giọng có chút nóng nảy: “Anh đùa em thôi mà, là nước lọc đó.”
Anh vốn dĩ chưa đến mức nghiện rượu, chỉ thỉnh thoảng uống một hai ly vào những lúc không phải xã giao để cải thiện chất lượng giấc ngủ một chút. Tần suất không cao vì anh ít khi mất ngủ, phần lớn thời gian đều ngủ rất ổn định.
Trừ lần đó, bị ai đó làm cho mất ngủ cả đêm.
Ngón tay đang đặt trên nút ngắt kết nối dừng lại một lúc. Thẩm Sơ Đường lười biếng liếc nhìn anh một cái, vẻ mặt không tin tưởng lắm.
Như ý nguyện nhìn thấy vẻ mặt tinh nghịch của cô, Từ Kỳ Thanh bật cười. Tiếng cười trầm thấp cộng hưởng trong lồng ngực, trông anh rất thoải mái. Anh nghiêng miệng ly xuống, đưa chất lỏng bên trong cho cô xem.
“Thật mà, là nước.” Nói xong, anh nhếch nhẹ khóe miệng, tiếp tục trêu cô: “Không tin em ngửi thử xem.”
Thẩm Sơ Đường bỏ ngón tay khỏi nút ngắt kết nối, lướt mắt nhìn anh ta một cách hờ hững: “Ngửi làm sao được? Em đâu phải mũi chó.”
Nói xong lại cảm thấy cách ví von này không đúng: “Không đúng, mũi chó cũng không ngửi thấy được.”
Từ Kinh Triệu đến Úc Thành, hơn hai ngàn cây số, mũi chó có linh đến mấy cũng không thể làm được.
“Lại đây mà ngửi.”
“Anh đặt vé máy bay cho em.”
Từ Kỳ Thanh cảm thấy bộ não mình dường như cũng có chút không kiểm soát được lý trí. Nhìn khuôn mặt tươi tắn của cô trên màn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-hai-duong/5261318/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.