Sáng hôm sau, Từ Kỳ Thanh đích thân lái xe đến đón Thẩm Sơ Đường. Thấy anh vẫn điềm nhiên trong chiếc sơ mi quần tây, chẳng có chút ngái ngủ hay mệt mỏi nào, Thẩm Sơ Đường bỗng thấy bực bội!
Tối qua cô lại mất ngủ.
Thế nên, sự thật chứng minh, việc cô mất ngủ chẳng phải do ở đâu hay với ai, mà là do người cô nghĩ đến trước khi ngủ.
Và nguồn cơn của mọi mâu thuẫn này đều thẳng tắp chỉ về người đang ngồi cạnh cô đây!
Cô vừa nghĩ vừa đưa tay che miệng, ngáp một cái thật khẽ.
Từ Kỳ Thanh nghe động tĩnh khẽ ngước mắt, nhìn bóng cô phản chiếu trên cửa kính xe, “Tối qua em không ngủ ngon à?”
Cô chẳng muốn giấu giếm gì chuyện này, dựa vào cửa xe, rũ mắt đáp: “Ừm.”
Cô đoán anh cũng sẽ chẳng truy hỏi nguyên nhân làm gì.
Ai lại rảnh rỗi đến mức muốn biết đối phương vì sao không ngủ ngon chứ? Vừa lúc cô đang chắc điều đó trong lòng, bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng: “Vì anh à?”
Cơ thể cô đang dựa vào cửa xe bỗng cứng đờ.
Sao cái người này lúc nào cũng đoán trúng ý cô vậy?
Cô bật thẳng người ngồi dậy, chỉnh lại lọn tóc mai, “Gì chứ, bớt tự mình đa tình đi nha.”
Giọng điệu mềm mại, nghe không giống đang giận, mà lại như – đang làm nũng.
Tâm trạng vốn nhẹ nhàng của Từ Kỳ Thanh khẽ rung động, liên tục thăng hoa, khóe môi anh cong lên nụ cười, "Ừm hứm" một tiếng đầy ẩn ý.
Giọng điệu có phần trêu chọc.
Thẩm Sơ Đường nghe vậy quay đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-hai-duong/5261289/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.