102
Cho đến sáng nay, bộ váy vẫn còn được che kín mít dưới lớp vải đen chống bụi đầy bí ẩn. Nhưng chỉ nhìn khung váy xòe thật lớn kia thôi là đủ biết nó chẳng hề bình thường chút nào rồi.
Mãi một lúc lâu sau, Triệu Viên nhìn đồng hồ trên tay, sốt ruột: “Nửa tiếng rồi mà vẫn chưa xong ư?!”
Vừa dứt lời, từ phía sau tấm bình phong của phòng thử đồ không xa, một bóng dáng từ từ bước ra.
Thẩm Sơ Đường nhẹ nhàng nâng làn váy bước đi trước, chuyên viên tạo hình theo sau chỉnh sửa phần đuôi váy cho cô.
Bộ váy được thiết kế cầu kỳ theo phong cách Trung Âu, từ ngực cho đến viền váy, đâu đâu cũng đính đầy kim cương, lấp lánh óng ánh tôn lên vòng eo thon gọn cùng chiếc cổ trắng ngần.
Mấy người bạn của cô lập tức mở to mắt, đồng thanh reo lên: “Trời ơi! Tớ thấy tiên nữ giáng trần rồi!!!!”
Ôn Nhàn Nguyệt chạy đến, ôm chầm lấy cô: “Đường Đường ơi, đẹp chết mất thôi! Huhu, đừng lấy chồng, đừng lấy chồng, cưới tớ đi!”
Thẩm Sơ Đường kiêu kỳ nhếch cằm: “Sớm nói thì còn được, chứ giờ thì làm sao mà bỏ trốn được nữa.”
Hôm nay là đại lễ của Từ gia, từ trong ra ngoài khu vườn đâu đâu cũng đầy vệ sĩ, người thường. Cướp dâu giữa ban ngày ban mặt thế này thì quá sức viễn vông.
Ôn Nhàn Nguyệt giả vờ che mặt khóc rống, dựa vào vai Diêu Đát Lâm, vẫy vẫy tay, diễn xuất: “Đi thôi, đi thôi, nể mặt Từ Kỳ Thanh và tớ không có bản lĩnh đó, đành trả lại tự do cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-hai-duong-that-du-vu/5261553/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.