52
Dù biết mấy cô bạn thi thoảng trò chuyện linh tinh lúc đêm khuya cũng chẳng có gì to tát, nhưng Thẩm Sơ Đường vẫn thấy mặt mình nóng bừng.
【Cái gì, không phải thế mà!】
Đang nghĩ xem phải giải thích rõ ràng chuyện này thế nào thì điện thoại bỗng rung lên trong lòng bàn tay, báo có tin nhắn mới gửi đến.
Cô dừng lại một chút, thắc mắc giờ này còn ai tìm mình.
Thoát khỏi nhóm chat, biểu tượng WeChat của Từ Kỳ Thanh hiện lên số "1" chưa đọc.
Anh hỏi: 【Em chưa ngủ à?】
Thẩm Sơ Đường trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
Sao anh lại biết cô chưa ngủ nhỉ? Như thể có thần giao cách cảm, anh đã trả lời nghi vấn cô chưa kịp hỏi thành lời: 【Anh ở phòng bên cạnh em.】
Cô cầm điện thoại sững người, quay đầu nhìn bức tường ngăn cách giữa phòng mình và phòng bên cạnh. Tim cô chợt khựng lại.
Lúc nãy đến đây, cô còn nghĩ lẽ nào cả khu vườn này chỉ có mình cô ở, tối muộn thế này thật sự hơi đáng sợ. May mà biết bên ngoài có người giúp việc chờ nên cũng bớt rợn người hơn.
Khu vườn này thật sự quá rộng.
Nhưng câu nói của anh như liều thuốc an thần, một hơi thở căng thẳng chợt được thả lỏng.
Mặt vẫn đắp mặt nạ, cô nằm ngửa trên giường, giơ điện thoại lên trả lời anh: 【Vâng, em vừa tắm xong. Anh về lúc nào thế?】
Cô nhớ trước khi mình đi, anh vẫn còn bị mấy chú bác, anh em vây quanh chuốc rượu.
Anh nhanh chóng trả lời: 【Vừa nãy, mới về được một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-hai-duong-that-du-vu/5261503/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.