Tầm mắt cô dừng lại vài giây trên chiếc đèn treo trần nhà, rồi với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường để xem giờ.
Tối qua dù cô bị mất ngủ nửa đêm, nhưng khi ngủ thì chất lượng giấc ngủ khá tốt, cũng coi như ngủ đến giờ nướng ở trang viên Thẩm gia.
Cô lại vươn vai một lần nữa, rồi ngồi dậy bước xuống giường.
Ở đây, mọi thứ đều được chuẩn bị vô cùng chu đáo và tỉ mỉ. Tấm thảm trải sàn cạnh giường là loại lông cừu mà cô yêu thích, mùi hương tinh dầu là hương trái cây mà cô mê mẩn, đến cả kiểu dáng váy ngủ cũng tương tự vài kiểu cô hay mặc ở nhà.
Chỉ có mùi hương của đồ dùng vệ sinh cá nhân là cô không đặc biệt thích, nhưng cũng có thể chấp nhận được.
Với tâm trạng tạm chấp nhận đó, cô rửa mặt xong, mặc váy ngủ bước ra khỏi phòng.
Trong lòng cô thầm làm phép cộng trừ cho đêm sống thử đầu tiên, cuối cùng quyết định vẫn nên giữ lại ý kiến. Một buổi tối, chưa đến 24 giờ, chưa thể nói lên điều gì.
Cô đi thang máy xuống lầu. Cánh cửa thang máy khép mở lạch cạch, vách kim loại sáng bóng từ từ lướt qua. Cô bước ra khỏi thang máy.
Cả tầng một đều có vẻ im ắng.
Đi vòng qua cột hành lang ở sảnh chính, đến phòng khách chính, vẫn là một sự im lặng bao trùm.
Cô dừng lại ở chỗ giao nhau giữa cột hành lang và phòng khách, nhìn lại phía sau. Chẳng phải nói có quản gia và người giúp việc sao? Sao không có một ai vậy? Đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-hai-duong-that-du-vu/5261484/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.