Ôn Nhàn Nguyệt ngạc nhiên trợn tròn mắt, “Ơ?” Rồi cô ấy liền hiểu ra, không nhịn được "Phì" một tiếng cười phá lên, “Cậu cũng được đó nha, xem ra Khanh Tễ Nguyệt chắc mất ngủ cả đêm vì tức.”
Thẩm Sơ Đường chẳng thèm để tâm đến tâm trạng của cô ta. Cứ thích chọc ghẹo cô à, vậy cô sẽ chọc đúng chỗ đau của cô ta cho mà xem, miễn sao cô thấy sướng là được.
Cái đứa khoe khoang như Khanh Tễ Nguyệt, sợ nhất là những thứ mình khoe khoang bị bóc phốt. Buổi tiệc sinh nhật đêm nay chắc phải mất vui đi một nửa rồi.
Biết đâu lát nữa cô ta lại làm lớn chuyện, mời người đến giám định cho xem.
Ôn Nhàn Nguyệt cười xong, nhìn Thẩm Sơ Đường một cái, rồi theo ánh mắt cô nhìn xung quanh, “Cậu đang tìm gì vậy?”
Thẩm Sơ Đường khẽ đảo mắt, chỉnh lại vài sợi tóc mai bị gió thổi bay, trả lời: “Không có gì.”
Nói xong, cô gọi một nhân viên phục vụ đang bưng khay đi ngang qua, cầm lấy một ly champagne, nhấp một ngụm rồi giả vờ hỏi một cách bâng quơ: “Cậu không phải nói Từ Kỳ Thanh cũng đến sao, người đâu rồi?”
Cô đã nhìn hồi lâu mà chẳng thấy anh đâu cả.
Ôn Nhàn Nguyệt chọn một ly rượu ngọt trên khay, nghe vậy cũng quay người nhìn quanh, “Không biết nữa, có lẽ anh ta sẽ đến sau cùng.”
Những vị khách quý quan trọng thường đến trễ để thị uy.
Cô ấy nghĩ vậy.
"Lúc trước cậu đi Nam Lâm không gặp anh ta sao?" Ôn Nhàn Nguyệt nhấp một ngụm rượu ngọt trong ly, nhớ ra chuyện này, “Theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-hai-duong-that-du-vu/5261469/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.